Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3034 lượt.
cho máy bay chiến đấu đang nắm giữ quyền khống chế trên không: “Tiêu diệt bọn họ!”
Lửa đạn như tiếng sấm ầm ầm vang lên! Tại con đường cùng, lực lượng kinh người của cao thủ hàng đầu bùng nổ! Hai người hiểu ý nhau* đồng thời nhảy lên, tránh thoát khỏi sự tập kích luân phiên!
(*Nguyên văn “Tâm hữu linh tê nhất điểm thông” được trích trong bài thơ này
“Vô Đề
Tạc dạ tinh thần tạc dạ phong,
Hoạ lâu tây bạn quế đường đông.
Thân vô thái phượng song phi dực,
Tâm hữu linh tê nhất điểm thông.
Cách toạ tống câu xuân tửu noãn,
Phân tào xạ phúc lạp đăng hồng.
Ta dư thính cổ ưng quan khứ,
Tẩu mã lan đài loại chuyển bồng”
[Lý Thương Ẩn'>
Ý nói sự hiểu ý lẫn nhau mà không cần phải nói ra.)
Mà khi đạn đại bác bắn tới càng ngày càng dày đặc, có muốn tránh cũng không được, Thẩm Mặc Sơ lại đột nhiên ôm cô vào lòng, gắt gao đè trên mặt đất!
Tiếng đại bác ngưng lại, Minh Huy vẫy vẫy tay, mấy chục người máy còn sót lại yên tĩnh không phát ra tiếng động nào. Trên mặt đất, người đàn ông cao lớn máu thịt mơ hồ, bảo vệ người con gái trong lòng thật sít sao.
Hứa Mộ Triều sau khi hôn mê trong phút chốc, hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt đã không còn rõ ngũ quan, máu thịt nhầy nhụa, hơi thở mong manh, dường như đã mất đi ý thức.
“Mặc Sơ…Mặc Sơ….” Cô cuồng loạn dùng hết sức lực toàn thân gọi tên anh, xen lẫn còn có tiếng nức nở khó thể nghe thấy.
Anh sắp chết rồi!
Ý nghĩ này như một thanh kiếm sắc bén, đâm thủng lòng cô. Anh cuối cùng cũng đã thực hiện lời hứa của bản thân, vì muốn bảo vệ cô mà nhất định phải chết ở trước mặt cô sao?
Mờ mịt nhìn những khuôn mặt lạnh lùng nghiêm trang của nhóm người máy; gò má kề sát với hàng răng nanh màu nâu xám của anh, Hứa Mộ Triều nảy ra một ý niệm kỳ dị. Ý niệm kia thật mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến cho tâm tình của cô trở nên vui sướng không thôi.
Cô không muốn anh chết. Lại càng không muốn anh chết đi trong dơ bẩn và sự hối hận không cam lòng.
Ông trời ơi, nếu ông đã khiến Thẩm Mặc Sơ chìm sâu trong bóng tối suốt trăm năm, cuối cùng lại chết không có chỗ chôn, như vậy, lúc này đây, tôi cố tình muốn thay đổi vận mệnh của anh!
Tôi muốn giúp anh sống thật trong sạch, thật yên bình.
Cô lấy dao nhỏ từ trong ngực ra, không chút do dự vạch một nhát thật sâu trên mạch đập cánh tay trái. Máu tươi như suối ùn ùn chảy ra. Cô đè đầu của Thẩm Mặc Sơ, đặt xuống ngay mạch máu ——
Thẩm Mặc Sơ đã bất tỉnh tiếp xúc với máu tươi, theo bản năng toàn thân run lên, nhanh chóng bắt lấy tay cô, dùng hết sức mà hút! Răng nanh của anh vô thức cắn mạnh, khiến Hứa Mộ Triều đau đến chấn động toàn thân, chỉ trong chốc lát, miệng anh đã đầy máu tươi.
Chỉ là Hứa Mộ Triều lại không hề nhúc nhích, cũng càng không hề hối hận. Cô để mặc Thẩm Mặc Sơ trong vô thức vồ đến đè cô ngã xuống đất, mặc anh hút từng ngụm từng ngụm máu tươi của bản thân, mặc anh cắn tay cánh mình nát bấy.
Ý thức từng chút từng chút một tan rã, cô an tâm nghĩ, nếu có được toàn bộ máu của em, Thẩm Mặc Sơ, anh sẽ không chết. Kể từ lúc này, cũng không ai có thể khống chế anh được nữa, vua Zombie ạ.
Minh Huy mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, không ngờ Hứa Mộ Triều và Thẩm Mặc Sơ lại tàn sát lẫn nhau. Ngay lúc cô định hạ mệnh lệnh nã pháo thêm lần nữa để tiêu diệt bọn họ, cô lại nghe thấy một vài tiếng bước chân kỳ dị.
Tiếng bước chân vừa nhẹ lại vừa gần đến thế. Chẳng biết xuất hiện từ lúc nào đã chặt chẽ bao vây xung quanh, không chừa một khe hở. Người đến chắc chắn đều là cao thủ hàng đầu, ngay cả Minh Huy cũng không thể nghe ra được bọn họ có bao nhiêu người, cũng không xác định được phương hướng của bọn họ.
“Tấn công!” Minh Huy ý thức được nguy cơ tới gần, định bắn chết hai người Hứa,Thẩm ngay trước mặt bọn họ!
Thế nhưng đã không còn kịp nữa.
Mười chiếc máy bay đồng thời bị pháo cối ở khu vực nào đó bắn nát, toàn bộ bị tiêu diệt sạch sẽ! Hơn mười bóng người vô cùng nhanh nhẹn từ trong rừng cây nhảy ra, như gió thu quét lá rụng đánh bạt tất cả người máy! Mắt Minh Huy hoa lên, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt loài người xa lạ, ngay sau đó trước mắt bỗng tối sầm, cô nghe thấy một tiếng nổ thật lớn. Cô hiểu rõ con chip của mình đã bị tấn công ngay nơi trí mạng, sau đó liền mất đi ý thức.
Trước khi máy bay bị bắn hạ, Minh Huy chưa tử vong, người máy cũng chưa bị một lưới túm gọn, một bóng người thon dài có tốc độ nhanh hơn bất kì ai đã từ trong rừng cây vọt về phía hai người Hứa, Thẩm đang nằm trên mặt đất!
Trong bộ quần áo màu đen, dung nhan trong sáng tuấn mỹ của anh bị ánh sáng chói chang bao phủ, rực rỡ đến không thể nhìn thẳng, lại giống như giống như một tảng băng tỏa ra sát ý vô hình lạnh lẽo.
Phía sau có người kinh hô: “Nguyên soái không thể! Trên người cô ấy có bom!”
Khi Hứa Mộ Triều chạy trốn không thành, quân tiếp ứng của anh ngoài báo cáo với cấp trên vị trí bộ Tổng chỉ huy quân địch, cũng báo cáo chi tiết việc cô bị nhốt.
Chỉ là người nọ hoàn toàn không quan tâm, đột ngột dừng lại cách hai người Thẩm,Mặc vài bước, giống như bị ngăn các