Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3035 lượt.
h bởi một bức tường vô hình.
Anh không tiếp tục tiến tới hay tấn công, đơn giản là vì anh đã nhìn thấy Hứa Mộ Triều.
Người đàn ông kia, người đàn ông đã đoạt đi trinh tiết của cô, lại hệt như một con dã thú đè cô ngã nhào trên mặt đất, hút từng ngụm từng ngụm máu tươi của cô. Ánh mắt cô như mờ đi, lại mang ý cười mơ hồ. Một tay cô thậm chí còn phủ trên lưng anh ta, vỗ nhẹ trấn an, giống như một người mẹ đầy thương yêu, trấn an đứa con lạc đường.
Tuy rằng Cố Triệt đã từ nhiều nguồn tin khác nhau đoán được Thẩm Mặc Sơ đã khôi phục tính người, nhưng tại sao anh ta vẫn muốn hút sạch máu của Hứa Mộ Triều? Mặc kệ là ai, mặc kệ là vì lí do gì!
Trong nháy mắt anh tiến đến gần phía sau của Thẩm Mặc Sơ, nâng tay, chỉ cần một dao này hạ xuống, đủ để khiến não Thẩm Mặc Sơ vỡ toang lập tức tử vong!
Vậy mà vào lúc này, ánh mắt xinh đẹp kia của Hứa Mộ Triều lại hơi chuyển động, cuối cùng cũng thấy rõ người tới.
Ánh mắt cô yên lặng ngắm nhìn, nhìn chằm chằm vòa mặt anh. Sắc mặt của cô là sự hòa trộn giữa ngạc nhiên và vui mừng.
Cuối cùng anh cũng đến đây.
Đúng là anh sao?
Hứa Mộ Triều đã không thể phân rõ đây là ảo giác hay sự thật, khi khuôn mặt thanh lãnh tuấn mỹ trong trí nhớ kia lại xuất hiện, khi đôi mắt đã ngủ say thật lâu thật lâu kia một lần nữa kiên định mà thâm tình nhìn mình. Nước mắt cô bỗng nhiên trào dâng, cô cảm thấy dù chết ngay bây giờ cũng không luyến tiếc, cảm thấy dù là chân trời góc biển, núi đao biển lửa, nơi nào cũng có thể xông pha.
“Anh Triệt….” giọng nói của cô thật nhỏ, anh lại nghe được thật rõ ràng. Từ trái tim cứng rắn lạnh lùng của Nguyên soái, lại có một loại cảm xúc mềm mại bất ngờ trào dâng.
Anh chỉ nhanh chóng liếc nhìn cô một cái, khi ánh mắt trở lại trên người Thẩm Mặt Sơ lần nữa, bỗng chốc trở nên tàn nhẫn!
“Đừng giết anh ấy!” Hứa Mộ Triều dùng hết sức lực toàn thân quát to.
Thế nhưng cô căn bản không nhìn rõ động tác của Cố Triệt. Chỉ trong một giây sau, sức nặng trên người chợt rời đi. Cả thân thể cô trở nên nhẹ nhàng, rơi vào một vòng ôm kiên cố mạnh mẽ.
Cô không biết sức lực từ đâu ra, đột nhiên tỉnh táo lại. Những bóng người xung quanh chuyển động, cô lại chỉ nhìn thấy trên khuôn mặt trắng như tuyết của anh, đôi mắt tối đen rõ ràng mang theo nỗi khổ tâm riêng. Bọn họ gần sát nhau, cô thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim anh đang đập….nhanh đến thế.
Cô kịp thời phản ứng, liều mạng giãy dụa: “Buông em ra! Có bom!”
“Đừng nói chuyện!” Anh đau lòng mà không thể nói ra, chỉ có thể săn sóc thì thầm, càng ôm cô chặt hơn, “Bom đang được dỡ bỏ, vết thương đã được xử lý; anh ta không chết, em….có anh ở đây, em yên tâm.”
Có anh ở đây, em không cần làm gì cả.
Càng không cần phải nghĩ cách bảo vệ anh, bảo vệ những người khác.
Cô nghe vậy thì yên lòng, thở dốc một hơi.
Những chuyên gia tháo bom và các bác sĩ nhanh chóng xử lý rồi thối lui. Đoàn người nhanh chóng chuyển hướng Đông, mà Nguyên soái lại luôn ôm cô vào lòng, những người còn lại cũng thức thời không tiến lên, chỉ thay Nguyên soái chia sẻ những công việc đơn giản khác.
Hàng cây hai bên nhanh chóng bị bỏ ở phía sau, những người còn lại phải dốc hết toàn lực, mới có thể miễn cưỡng đuổi kịp Nguyên soái đã thả chậm tốc độ. Mà Hứa Mộ Triều được uống thuốc cấp cứu và truyền dinh dưỡng năng lượng cao, sau khi hôn mê ngắn ngủi mấy chục phút đã từ từ tỉnh dậy.
Anh vẫn mang thần sắc lạnh lùng dù núi có sập trước mặt cũng không mảy may suy suyển nhưng sắc mặt rất tốt, không còn vẻ ảm đạm khi hôn mê. Chỉ là đôi mắt với mi dài đen như mực, khuôn mặt trầm ổn càng nhu hòa hơn trước đây vài phần.
Ngài Nguyên soái….của tôi…
Cô bỗng nhiên ngẩn ngơ, nâng tay, nhẹ nhàng bắt lấy cổ áo anh: “Anh điên rồi…Một thân một mình chạy đến đây…Quá mạo hiểm rồi!”
Bước chân anh vẫn không ngừng, nhíu mày: “Em mất máu quá nhiều, nhắm mắt lại, đừng nói.”
Nhưng sao cô có thể nghe lời, cô mơ hồ nhớ tới Thẩm Mặc Sơ có nói, dù hành động của loài người có nhanh hơn nữa, nhiều nhất cũng chỉ có thể tiếp cận ngoài vòng vây hai trăm km. Vị trí của bọn họ hiện nay chỉ cách bộ chỉ huy hơn mười km…. Làm sao anh có thể chạy tới đây?
“Các anh…làm sao có thể xuyên qua phòng tuyến của quân địch? Căn bản là không thể nào….” Cô lẩm bẩm nói.
Cố Triệt cúi đầu nhìn cô chằm chằm. Cô chợt thấy, trong đôi mắt trong trẻo của anh, có một tia sáng chớp động kì dị chưa bao giờ có.
“Anh đã nói, im miệng.” Anh cúi đầu, đôi môi thanh lãnh trong nháy mắt tới gần, hơi trúc trắc nhưng rất kiên quyết, phủ kín đôi môi đã tái nhợt vì mất máu của cô.
Hứa Mộ Triều trừng lớn hai mắt, cảm giác được hơi thở của anh, sự thân mật kề cận chưa bao giờ có. Mà lưỡi của anh lại vô cùng ấm áp, sau phút chốc tạm dừng ngắn ngủi, chính xác cạy mở môi cô, tìm được chiếc lưỡi lạnh như băng của cô.
Cô cảm thấy máu nóng toàn thân đều xông lên đầu, càng khiến bản thân đầu váng mắt hoa. Mà nụ hôn thình lình của Nguyên soái, cũng giống như bản thân anh, rõ ràng là bình tĩnh kềm chế, vừa tiếp xúc đã cách ra lại khiến cô cảm giác được, phía s