Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3031 lượt.

ng chết có nhau, người có thể bảo vệ cô vẫn không phải là anh.
Anh ngẩng đầu, nhìn bầu trời phía Tây, đó là khu vực của Zombie, là lãnh địa của anh. Từ vùng đất của loài người trông đến, nơi đó như bao phủ bởi một màu xanh lam trong suốt khôn cùng, yên tĩnh như thế, tốt đẹp như thế.
Anh nghĩ anh hối hận khi không thể chết vì cô.
“Qua vài ngày nữa anh sẽ trở về.” Anh nhìn cô chằm chằm, “Em bảo trọng.”
“Ừm, thống lĩnh loài người và vua Zombie lần đầu tiên liên minh” Hứa Mộ Triều gật đầu, “Thật làm cho người ta mỏi mắt mong chờ nha!”
“Hắn buông tha chúng ta.” Thẩm Mặc Sơ lẳng lặng nói.
“Phải. Đời người quả thật kỳ quái.” Hứa Mộ Triều nói, “Một người máy vậy mà có thể mềm lòng. Mà loài người chúng ta, lại không thể không đuổi tận giết tuyệt hắn.”
Nếu đối tượng khiến hắn mềm lòng là em, vậy thì không có gì kỳ quái rồi. Thẩm Mặc Sơ thầm nghĩ, hàng mày rậm giãn ra nhìn cô: “Khi nào thì em trở lại tiền tuyến?”
Hứa Mộ Triều lộ vẻ thẹn thùng hiếm có: “Khụ….Chắc là nhanh thôi.”
Thực ra ngày hôm qua, cô đã nói với người hầu do Cố Triệt phái tới, bản thân đã hồi phục, muốn đến tiền tuyến giúp đỡ Cố Triệt. Kết quả sáng nay lại từ hệ thống truyền tin nhìn thấy người nào đó nhíu mày: “Ba ngày sau.”
“Hả?”
“Ba ngày sau, anh về. Nếu anh kiểm tra thấy không có vấn đề, sẽ để em trở lại tiền tuyến.”
Người nào đó từ đầu đến cuối đều cau mày, vẻ mặt nghiêm túc, trong lúc nói chuyện còn nhận được hai cuộc điện thoại lại hạ vài mệnh lệnh. Chỉ là khi anh cúp điện thoại, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hứa Mộ Triều thì hơi ngạc nhiên: “Sao vậy? Không thoải mái?”
“Không có!” Hứa Mộ Triều khóc không ra nước mắt….Chỉ vì một câu “Anh kiểm tra”vu vơ của anh đã khiến cô nghĩ lung tung, tim đập nhanh, hô hấp dồn dập rồi ư? Chỉ là cô biết, anh chắc chắn sẽ không nghĩ tới phương diện khác đâu….
Càng nghĩ mặt càng nóng, Hứa Mộ Triều lập tức đổi đề tài: “Cố Linh nói hưu nói vượn tạo nên chuyện xấu của chúng ta, chỉ vì lợi ích của Cố thị. Chỉ là với tính cách của cô ấy, có lẽ còn có thể nắm lấy cơ hội quấy rầy anh tạo tin tức nóng hổi, nhưng cô ấy không phải người xấu.”
“Anh biết.” Thẩm Mặc Sơ gật đầu, “Nên lo lắng phải là Cố Linh kìa, người của Cố Triệt có lẽ đã sắp đuổi giết cô ấy trên toàn đại lục rồi?”
“….”
“Còn nữa, em phải bảo trọng.” Tròng mắt anh thẫm lại, “Con đường để em và Cố Triệt ở bên nhau, chắc cũng không dễ dàng.”
“Ừm.” Hứa Mộ Triều gật đầu, “Cố thị cũng thật thú vị. Khi Cố Triệt hôn mê, bọn họ từ bỏ anh ấy. Hiện nay anh ấy nắm giữ quyền lực, bọn họ lại muốn cản trở em và anh ấy, không tiếc lợi dụng dư luận để kéo anh và em lại với nhau.”
“Có chuyện gì, nhớ tìm người anh này.” Anh mỉm cười, “Nếu Cố Triệt đối xử không tốt với em, ba mươi vạn zombie sẽ giúp em chống đỡ.”
“A….” Trong lòng cô ấm áp lại mềm mại, nhìn dung nhan anh tuấn và hàng mi dài của anh, có nhiều lời muốn nói lại nói không nên câu.
Cô còn có thể nói gì đây? Cô lựa chọn Cố Triệt, vận mệnh lựa chọn Cố Triệt. Mà anh, lại trở về lãnh địa của Zombie lần nữa. Cô không hiểu tình yêu, càng không hiểu tình cảm anh dành cho cô. Mấy buổi tối gần đây càng làm cô nhớ tới thời khắc hai người sắp chết, cô nói anh không thể bỏ lại đại quân ba mươi vạn zombie, anh lại nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “Vậy thì bỏ lại đi”, khiến cô đau lòng không thôi.
Chỉ là khi cô nhìn thấy dung nhan kiên định, ẫn nhẫn sự hổ thẹn của anh, nhìn thấy anh không giống trước kia ngang ngược biểu lộ tình cảm với cô, lại bình tĩnh mà ấm áp đặt bản thân tại vị trí “người anh”, cô lại cảm thấy cô và anh thật giống nhau, chua xót khó tả.
Có lẽ sau này, không gặp sẽ tốt hơn.
Không gặp, anh vẫn là vua Zombie uy chấn đại lục, là người anh hùng được phụ nữ đế đô điên cuồng thương xót, là chỗ dựa của ba mươi vạn zombie. Anh sẽ ở trong thế giới của anh, trả lại tội nghiệt, cứu vớt muôn người, công thành danh toại.
“Chỉ là…. người như anh ta.” Thẩm Mặc Sơ nhớ lại tình huống bản thân mật đàm với Cố Triệt sau khi tỉnh dậy, chậm rãi nói, “Sẽ chẳng bao giờ đối xử không tốt với em.”
“Sao anh lại nói vậy?” Hứa Mộ Triều nhịn không được hỏi.
“Ngày đó, sau khi nói xong chuyện quân sự, anh hỏi anh ta vì sao không giết anh, còn cứu anh.” Thẩm Mặc Sơ đáp, “Chuyện anh không thể kiềm chế làm với em đêm đó, anh ta đều biết.”
“Anh ấy biết? Anh ấy nói là biết sao?”
“Không cần phải nói” Thẩm Mặc Sơ lắc đầu, “Ánh mắt anh ta nói với anh, anh ta biết hết.”
“Vậy anh ấy nói gỉ?” Cô hỏi
Thẩm Mặc Sơ nhớ lại ngày đó, sắc mặt Cố Triệt xơ xác lại lạnh lùng như băng.Thẩm Mặc Sơ rất quen thuộc với loại biểu cảm này, thật lâu trước kia, khi Thẩm Mặc Sơ nhìn thấy Hứa Mộ Triều bị Minh Hoằng uy hiếp, đại khái cũng có loại biểu cảm như vậy.
Biểu cảm kia nói cho Thẩm Mặc Sơ biết, Cố Triệt sẽ không chút do dự giết chết bất cứ kẻ nào, nếu kẻ đó dám chạm đến Hứa Mộ Triều dù chỉ là một ngón tay. Bởi vì Thẩm Mặc Sơ lúc trước, cũng đã nghĩ như vậy.
Người phụ nữ mà anh yêu, nữ thần của anh, làm sao có thể bị những kẻ khác vấy bẩn?
Có giết một ngàn lần cũng không đá