Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3039 lượt.
au sự bình tĩnh kia là sự nhiệt tình đã bị im lặng kiềm nén.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng cô không chớp mắt,lại nhàn nhạt hạ lệnh: “Nghe lời.”
Hứa Mộ Triều chỉ cảm thấy trái tim ấm áp tràn ngập vui mừng, vừa ngọt lại vừa chát, phức tạp không thể tả. Mà lúc này, cô bị anh kiên định ôm vào lòng, thứ cô nếm được, chính là sự hạnh phúc không thể giải thích nổi của của hai người yêu nhau.
Cô chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng bỏng, cô nghĩ nếu không phải vì mất máu quá nhiều chắc chắn mặt đã đỏ bừng. Chỉ là anh vẫn giữ một bộ dáng trầm ổn trước sau như một, khuôn mặt trắng thuần cũng chẳng hồng lên tí nào.
Hứa Mộ Triều đột nhiên nâng tay, bắt lấy cố áo anh, nhẹ nhàng kéo một cái. Anh nhíu mày, sợ cô dùng sức động đến miệng vết thương, lập tức dựa theo lựa kéo của cô nghiêng qua. Đôi môi đỏ mọng của cô đưa lên, dịu dàng hôn lên môi anh.
Lông mày của anh khẽ nhướng lên, mắt đẹp hơi giật giật. Sau giây phút bị động ngắn ngủi, anh nhanh chóng lấy hơi thở nặng nề đè ép đôi môi cô. Chiếc lưỡi như muốn hút hết tất cả ngọt lành trong miệng cô, trằn trọc không yên. Mạnh mẽ, dịu dàng như thế, không cho phép chống trả.
Một lát sau, anh mới buông khuôn mặt đã đỏ bừng của cô ra, sau đó lại ôm cô chặt thêm. Mà bước chân của anh mặc dù không hề chậm lại, ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước như cũ, nhưng khuôn mặt tuấn tú rốt cuộc cũng ửng đỏ.
Sức lực của cô dường như đã chống đỡ hết nổi, Mộ Triều nghe lời nhắm mắt lại, thở dài: “Anh Triệt, em nhớ anh.”
Anh lúc ấy lại chẳng hề hé răng. Qua một lúc sau, Hứa Mộ Triều thiếp đi, lại mơ màng nghe được giọng nói trầm thấp êm tai của anh.
Rõ ràng chỉ là câu đáp lại đơn giản, giọng điệu của anh lại kiên định như đang thông cáo đến toàn quân, giọng nói vừa chậm rãi vừa sâu nặng: “Anh rất nhớ em.”
Trở về đế đô
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Các thiếu nữ hoài xuân của đế đô đã nghênh đón người đàn ông thứ hai khiến họ vô cùng ngưỡng mộ mơ tưởng.
Cục diện như vậy, quả thật đã nằm ngoài dự kiến của mọi người. Khi Thẩm Mặc Sơ lấy hình người xuất hiện trên tivi, tuyên bố với toàn đại lục sẽ liên hợp chống lại người máy. Người thanh niên với mái tóc đen và đôi mắt thăm thẳm vừa anh tuấn, trầm ổn lại mang vẻ tang thương, khiến tất cả phụ nữ khắp đế đô đều…rung động.
Sau khi Hai người được Cố Triệt điên cuồng cứu ra khỏi doanh trại của đám người máy, Cố Triệt chỉ kịp vội vàng giao phó cho người hầu vài câu, đã lập tức tập trung vào việc chỉ huy toàn cục chiến tranh. Hai người bị đuổi về đế đô, được cứu chữa trong điều kiện thật tốt. Mà Thẩm Mặc Sơ vừa khôi phục lại liền lập tức tuyên bố công khai rằng từ đây Zombie sẽ kết minh với loài người.
Dưới sự bao vây của ba chủng tộc, quân đoàn người máy sau giai đoạn đầu không kịp xoay sở phải phòng bị, nay đã ổn định trận thế. Người máy không có cảm xúc cũng không dao động vì quân địch lớn mạnh, tiếp tục vững vàng chống cự.
Nhưng đêm biến cố này giống như một bước ngoặt, dưới sự chỉ huy toàn quyền của Cố Triệt, người máy bắt đầu dần dần bị đánh lùi về sau, loài người đã thu phục toàn cục, người máy đành co đầu rút cổ mà lui quân đến khu vực phía Bắc của Zombie.
Thắng lợi sắp tới.
“Ở Phủ Nguyên soái mặc quân trang Zombie.” Hứa Mộ Triều lắc đầu, “Hành động của anh sẽ càng làm đám fan kia càng thêm điên cuồng.”
Thẩm Mặc Sơ cười thoải mái: “Anh phải tỏ thái độ cho họ thấy.”
Cô hiểu rõ, Zombie là liên minh của loài người, chứ không phụ thuộc. Cho nên trong vùng đất của loài người, anh vẫn mặc quân trang của Zombie, thể hiện rõ thân phận của mình.
Hứa Mộ Triều nâng cằm lên: “Anh nói xem, Zombie và Thú tộc đều là chủng tộc bị loài người khinh bỉ, sức chiến đầu của mỗi binh sĩ đều mạnh hơn loài người. Vì sao cuối cùng em lại cảm thấy Zombie còn bị khinh bỉ hơn cả Thú tộc?”
“Khinh bỉ?” Thẩm Mặc Sơ lắc đầu, “Anh không nghĩ vậy. Cho tới bây giờ Zombie chỉ khiến loài người cảm thấy sợ hãi.”
“….” Được rồi, quả nhiên là lực lượng khác biệt. Nếu năm đó lá gan của Hứa Mộ Triều lớn hơn một chút, may mắn hơn một chút, không chừng Thú tộc đã trở thành liên minh của loài người, mà không phải quy thuận tuyệt đối rồi. Chỉ là năm đó khi cô đàm phán với Cố Triệt, đối với sự độc lập của Thú tộc , người nào đó một bước cũng không nhường còn muốn cô bù thêm bản thân mình. Trong khi người nào đó chỉ tạm thời tiếp quản chỉ huy đại quân bao mươi vạn Zombie, lại đạt thành hiệp nghị đồng minh với Thẩm Mặc Sơ.
Nếu anh biết những chuyện Thẩm Mặc Sơ từng làm với mình thì sẽ phản ứng sao đây? Hứa Mộ Triều cảm thấy hơi mờ mịt. Thật ra cô cũng không biết, phản ứng của anh sẽ như thế nào. Sao thái độ của anh với Thẩm Mặc Sơ lại bình thường đến thế? Còn để Mặc Sơ ở Phủ Nguyên soái chữa thương?
Nhìn thấy Hứa Mộ Triều xuất thần, Thẩm Mặc Sơ thấp giọng cười: “Nghĩ đến Cố Triệt?”
Mặt Hứa Mộ Triều nóng lên, không trả lời.
Mà Thẩm Mặc Sơ nhìn khuôn mặt cô chói lọi dưới ánh bình minhchỉ cảm thấy thời gian như ngưng lại trong giờ khắc này. Sau khi số