Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3040 lượt.

ng tiếc!
Mà khi Cố Triệt nhắc tới ba chữ “Hứa Mộ Triều”, ánh mắt vị thống lĩnh loài người vốn đang tràn đầy sát khí, lại trở nên bình thản. Anh ta nói: “Cô ấy nguyện ý chết vì anh, nên tôi tạm thời không giết anh.”
Chỉ là tạm thời.
Vua Zombie, anh sẽ không bất tử đâu. Ngày Hứa Mộ Triều qua đời, bất kể là Cố Triệt còn sống hay không, cũng sẽ cóngười tới lấy mạng của anh. Người mà Cố Triệt tôi muốn giết, chưa còn ai sống trên đời.
Thẩm Mặc Sơ ngẩng đầu, nhìn thật sâu vào mắt Hứa Mộ Triều trước mặt: “Anh ta nói em sẽ khó chịu, cho nên không giết anh. Mộ Triều, cũng vì nguyên nhân mà anh không giết anh ta.”
Bởi vì cô lựa chọn anh ta, cho nên vua Zombie mới buông tha người con gái duy nhất mà anh yêu suốt trăm năm qua, sẽ không xuống tay đối với người đàn ông đã cướp đi cô. Bởi vì anh không muốn thấy cô khổ sở. Sau trăm tuổi, chúng ta đều xuống địa ngục, anh sẽ không nhường cô nữa.
Hứa Mộ Triều nhìn dung nhan bình tĩnh của anh, cuối cùng chỉ cúi đầu gọi một tiếng: “Anh trai…”
Tác giả có chuyện muốn nói: Sau này sẽ không còn chương nào có ngược nữa, mọi người cũng không còn phải buồn thương. Đương nhiên sẽ còn biến cố, nhưng không có ngược nha~~
Tình tiết báo trước: Mấy chương tiếp theo đều là đối thủ của Hứa, Cố, sau đó mới có tình cảm kịch liệt
Thu thập tên họ dùng để phối hợp diễn cho mấy chương phiên ngoại, hoan nghênh hăng hái báo danh, Đinh Mặc bất tài sẽ căn cứ hoàn cảnh mà chọn lựa. Các bạn đọc đã comment rất nhiệt tình, thí dụ như CS, quần nhỏ màu đen, khỉ nhỏ không có mông đỏ, abc, Diệp Tử, Tê Lợi tỷ, còn có 111, 110. Tôi có muốn sắp xếp nhân vật cho mọi người, quả thật cũng đành bó tay….
Đã trưng dụng tên họ: Phong Thanh Dương, Mộc Quang ( hai người này sẽ là người yêu~~)






NGỌN ĐÈN HOÀNG HÔN
Edit: Dạ Tử Yên
Beta: Myumyu

Ánh mặt trời rải khắp mảnh vườn xanh mướt, con đường thẳng tắp sạch sẽ không một hạt bụi. Một chiếc xe dài sang trọng lặng lẽ dừng lại dưới lầu, hai hàng lính cảnh vệ đứng thẳng tắp như tượng cung kính hành lễ. Giày kiểu quân đội màu đen dẫm trên mặt đất, bước chân vững vàng mạnh mẽ.
Gần hơn chút, chỉ thấy trên quân trang xanh sẫm phẳng phiu, quân hàm Nguyên soái hình kim ưng tỏa sáng chói lòa. Khuôn mặt khôi ngô điềm tĩnh trắng trẻo ngẩng lên, đôi mắt trong veo trầm lặng mà kiên định như chính bản thân anh.
Hứa Mộ Triều vội vàng nở nụ cười: “Tốt lắm, cực kỳ hài lòng.” Nói thật, nhiều năm như vậy, cô chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ tốt như vậy. Đồ ăn hằng ngày đều có thể nói là của ngon vật lạ. Mỗi ngày đều có người đưa trang phục và trang sức xa xỉ thịnh hành nhất Đế Đô tới dinh thự để cô chọn lựa. Sau khi vết thương gần như khỏi hẳn, mỗi ngày người hầu sẽ sắp xếp những hoạt động khác nhau – - Ví dụ như tham quan những danh lam thắng cảnh của Đế Đô, tham quan kho vũ khí cơ mật, thậm chí còn đưa cho cô những bộ phim hấp dẫn nhất mới nhất – - để cô không hề cảm thấy buồn chán.
“Vâng.” Người hầu gật đầu như lẽ tự nhiên, “Bởi vì trước khi Nguyên soái rời đi chỉ nói một câu: ‘Hãy cho cô ấy những gì tốt nhất’.”
“. . . Ha ha.” Cô phát hiện sau khi cô và Cố Triệt có vẻ mờ ám, những người hầu bên cạnh anh, đám người Tạ Mẫn Hồng, dường như đều biến niềm vui thành hành động cụ thể. Vào những thời điểm thích hợp, sẽ tăng nhiệt cho tình cảm của hai người.
“Anh này, có việc tôi muốn hỏi từ lâu lắm rồi.” Cô nhìn người hầu trầm lắng trẻ tuổi, “Mặc dù tôi sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình vì thái độ của những người khác, nhưng dù sao tôi cũng là bán thú, Cố thị không muốn tôi ở bên Cố Triệt. Vì sao mọi người lại như vậy?”
Người hầu mỉm cười: “Thiếu tướng, chúng tôi đã theo nguyên soái nhiều năm rồi. Ngài quá cô đơn. Nếu có thiếu tướng làm bạn, Nguyên soái sẽ vui hơn nhiều.”
Ồ. . . Thì ra mọi người đều tưởng anh ấy không biết yêu đương gì.Cho nên chỉ cần anh ấy hơi động lòng, chỉ cần là nữ mọi người đều vội vã. . .
“Tình cảm mọi người dành cho anh ấy đúng là không còn lời nào để nói nữa. . . Nói cách khác, cho dù hôm nay là một con thú cái thuần chủng, e rằng mọi người cũng vui mừng ủng hộ?”
“Khụ khụ. . . Thiếu tướng, tới phòng họp rồi.”
Cánh cửa tự động từ từ mở ra, mấy bóng người ngồi quanh bàn tròn dần dần xuất hiện. Mà khi người ngồi đối diện cửa phát hiện ra chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo trầm lắng nhìn cô chăm chú. Rõ ràng chỉ là một ánh nhìn bình thường, lại làm cho mặt Hứa Mộ Triều nóng lên lần nữa.
Cảm giác này. . .
Không nắm tay, không ôm, cũng chẳng hôn, chỉ là một ánh nhìn ngắn ngủi, lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc vô bờ.
Hứa Mộ Triều vội dời mắt đi. Trong phòng họp đều là người quen, Quan Duy Lăng, Tạ Mẫn Hồng, ngài thủ tướng, cùng với vài người thân tín trong giới chính trị của Cố Triệt. Đều là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Nhưng khi thấy Hứa Mộ Triều đến gần, mọi người không chào hỏi xã giao như trước nữa, trong mắt đều lấp lánh ý cười.
Hàm nghĩ của ý cười này, chắc mọi người đều hiểu.
Hứa Mộ Triều cúi gằ


Teya Salat