XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343268

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.

m đầu, đi tới ngồi xuống cạnh Tạ Mẫn Hồng. Tạ Mẫn Hồng cười cười, cánh tay dài duỗi ra, giống như vô tình chắn ngang chỗ trống bên cạnh: “Chỗ ngồi của cô ở bên kia kìa.”
Cô nhìn theo ngón tay của anh ta, Cố Triệt cũng ngước mắt nhìn cô.
Áo khoác quân đội tháo cúc, lộ ra áo sơ mi trắng tinh sạch sẽ bên trong, càng tôn lên khuôn mặt trắng hơn tuyết của anh. Mà một tay của anh khoác lên lưng chiếc ghế trống bên cạnh, tay kia rảnh rang chống lên mặt bàn, như thể đang mở rộng vòng tay chờ đón cô.
Cô chợt nhớ tới nụ hôn mạnh bạo nhiệt liệt trong bóng đêm của anh, và cả hơi thở ấm áp khi anh thì thầm bên tai rất nhớ cô.
Mặt. . . bốc cháy tới nơi rồi.
Nhưng đặc điểm của Hứa Mộ Triều là càng căng thẳng không chịu nổi thì càng tỏ vẻ bình tĩnh. Bàn tay trong vô thức túm chặt lấy mép váy cũng từ từ buông ra, bước đi nhẹ nhàng tới bên cạnh Cố Triệt, ngồi xuống, khoanh tay nhìn thẳng, khí thế bức người: “Bắt đầu đi.”
Mọi người sửng sốt, đây vốn dĩ là câu nói của Cố Triệt. Mỗi cuộc họp đều bắt đầu trong ánh mắt lành lạnh và câu nói “Bắt đầu đi” của ngài Nguyên soái.
Nhưng mà. . . Hôm nay có người bối rối đã vượt quyền nói hộ Nguyên soái. Theo lý thuyết. vẻ mặt của Nguyên soái phải tỏ vẻ bị xúc phạm, nhưng rõ ràng lại dịu dàng hơn trước khi người nào đó chưa tới rất nhiều. . .
Hội nghị quân sự nắm giữ sự sống chết của người khác vẫn luôn lạnh băng vô tình, hôm nay lại có phần ôn hòa hơn. . .
Quan Duy Lăng báo cáo tình hình quân sự mới nhất với mọi người. Tiền tuyến lại thành công tiêu diệt ba vạn người máy, bao vây quân đội chủ lực của Minh Hoằng. Ngài thủ tướng báo cáo với Cố Triệt hướng đi mới nhất của giới chính trị ở Đế Đô, khắp nơi ăn mừng, muôn dân mong mỏi. Gần như trở thành người đầu tiên thống nhất đại lục trong vòng trăm năm qua, tiếng tăm của Cố Triệt đã đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
Tạ Mẫn Hồng báo cáo cách xử lý những kẻ phản bội và đối địch với Cố Triệt trong lúc anh hôn mê. Phần lớn đều được đọc lướt qua. Cố Triệt vẫn luôn yên lặng đột nhiên hỏi một câu: “Cố Linh?”
Tạ Mẫn Hồng lập tức thức thời đáp: “Những bản tin đó đều được hủy bỏ hết rồi, toàn bộ cấp dưới thuộc lực lượng truyền thông của cô ấy đều không lên tiếng. Cố thị cũng đã gửi lời xin lỗi, không can thiệp vô cớ nữa.”
Cố Triệt lặng im trong chốc lát, hờ hững liếc mắt nhìn Hứa Mộ Triều, không lên tiếng.
Hứa Mộ Triều nâng cằm lên, mỉm cười với Tạ Mẫn Hồng: “Cảm ơn.”
Tạ Mẫn Hồng đã thân thiết với cô từ lâu, cười chân thành: “Là Cố Linh không biết sống chết.”
Hội nghị của Cố Triệt luôn đạt hiệu quả cao, nửa tiếng sau, Quan Duy Lăng tuyên bố kết thúc hội nghị. Lúc này vừa sẩm tối, mọi người đều đứng dậy, những người hầu ở ngoài cửa vui cười chào hỏi, đưa mọi người tới phòng ăn dùng bữa.
Hứa Mộ Triều do dự một giây, cô muốn đi cùng mọi người. Nhưng hình như đi cùng mọi người cũng không được, ở lại với Cố Triệt cũng chẳng xong.
Cô rất muốn một mình ở bên Cố Triệt, nhưng lại không biết phải đối mặt với anh thế nào.
Khóe mắt liếc qua, một tay Cố Triệt đang cầm tài liệu, chính là tài liệu ngài thủ tướng vừa đưa lên, hình như xem rất chuyên tâm, vẫn chưa đứng dậy.
Ặc. . . Được rồi. Cô đứng lên.
Không đi được.
Bởi vì tay phải đã được một bàn tay ấm áp, lặng lẽ bao trùm, nắm trong lòng bàn tay, trầm lặng mà kiên định không cho cô lùi bước.
Tạ Mẫn Hồng rời khỏi phòng họp sau cùng, quay đầu thấy hai người, mỉm cười lặng lẽ, chủ động nhấn chốt cửa bên ngoài, cánh cửa tự động từ từ khép lại. Mà người hầu đứng ngoài cửa nhìn theo bóng mọi người rời đi, còn bản thân thì mỉm cười đứng đó, lặng lẽ chờ đợi.
Hứa Mộ Triều đứng, anh ngồi. Cô đỏ mặt, tim đập như trống, cúi đầu nhìn anh, anh quẳng tài liệu trên tay lên bàn, ngẩng đầu nhìn cô.
Trong ánh mặt trời, trên quân trang, khuôn mặt trẻ trung anh tuấn, vững vàng cương nghị như núi. Mà ánh mắt trong trẻo kia, ánh mắt cô vẫn luôn cảm thấy lạnh lùng, thì ra lại. . . rực sáng chói lòa đến thế.
Anh cũng không phải là người biết nói những lời tình tứ, hai người yên lặng nhìn nhau chừng hai phút, Cố Triệt đứng dậy, nâng tay lên, cúi đầu, yên lặng ôm cô vào trong lòng.
Kề sát áo sơ mi trắng thơm tho sạch sẽ của anh, bên tai là tiếng tim đập vững vàng mạnh mẽ. Sự căng thẳng của Hứa Mộ Triều bất chợt tan thành mây khói, chỉ có tình cảm ấm áp và sự thỏa mãn trào dâng trong lòng.
Hồi lâu sau, cô ngẩng đầu lên từ trong lòng anh: “Đi ăn nhé?”
“Ừm.” Anh trầm giọng đáp một tiếng. Cô nhoẻn miệng cười, kéo tay anh ra khỏi cửa. Anh lại đứng sững tại chỗ không nhúc nhích, khẽ dùng sức kéo cô lại.
Hôm nay cô mặc váy dài. Khi gấu váy của cô nhẹ nhàng phấp phới trở lại trong lòng anh, thì lần này anh không chần chừ nữa, nâng tay nắm lấy cằm cô, cúi đầu hôn.
Không giống với sự kiềm chế vội vã đêm đó, lúc này hai người đã buông tất cả gánh nặng ngăn cách trái tim mình. Nụ hôn của Cố Triệt, thật sự rất khí thế, rào rạt mà kiên nhẫn. Hứa Mộ Triều cảm thấy chắc chắn anh thiếu kinh nghiệm, nếu không sẽ không dùng sức như vậy, khiến môi lưỡi của cô hơi đau rát.