Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
uống hơi nhiều rượu.
Bà bèn trách cô:
- Sao con không ngăn nó lại.
Cô nghĩ bụng, con xúi anh ấy uống chứ ai, nhưng miệng lại nói:
- Con có bảo anh ấy uống đâu.
Cô vừa dứt lời thì Lục Trình Vũ nheo mắt liếc cô một cái. Cô cúp máy, cả hai đi lên. Cô lẩm bẩm:
- Bên phải hay bên trái nhỉ, phòng nào đây?
Lục Trình Vũ gục trên vai cô, nói nhỏ:
- Bên phải, phòng trong cùng.
Đồ Nhiễm đẩy anh ra, vừa tức vừa buồn cười:
- Cái anh này, biết ngay là anh không say mà, giả vờ giả vịt, làm em mệt chết đi được.
Lục Trình Vũ dựa vào tường đứng ngay ngắn, mắt lim dim cười cười:
- Ai bảo thế, đầu anh đang choáng váng lắm đây.
Nói rồi tự vịn vào tường chầm chậm đi vào bên trong. Vào đến phòng nghỉ, căn phòng lớn bên ngoài chất đầy bia rượu nước ngọt, đồ trang điểm và quần áo của cô dâu, phía trong còn có một căn phòng nhỏ đặt sofa, bàn và giá treo quần áo, hình như là phòng thay đồ. Lục Trình Vũ đẩy cửa bước vào, vật ra nằm chổng vó trên sofa, càu nhàu:
- Mau mang nước cho anh uống.
Đồ Nhiễm vội tìm một chai nước khoáng đưa cho anh, anh ngửa cổ tu ừng ực hết hơn nửa chai, uống xong bèn nhìn cô:
- Có chuyện này em cần phải biết. Có bao giờ em nhìn thấy chồng em uống rượu trắng trên 50 độ không?
Cô nghĩ bụng, ai bảo tai anh thính như vậy làm gì?
Anh nói tiếp:
- Bia thì anh có thể uống được hơn một chai, rượu trắng thì nhất định không được chạm vào. Uống nhiều rượu hỏng việc, nếu chẳng may bệnh viện tìm anh thì làm thế nào, không mổ được, nếu bệnh nhân ngửi thấy mùi rượu trên người anh có khi còn kiện. Mấy điều này em đã nhớ chưa?
Đồ Nhiễm ghét cái kiểu nghiêm mặt lên giọng dạy bảo này của anh, lập tức đứng dậy dẩu mỏ:
- Tai với mồm đều mọc trên người anh, nghe hay không nghe, uống hay không uống chẳng phải đều do anh hết hay sao?
Anh cười cười, vỗ vào cạnh sofa:
- Qua đây ngồi.
Lần này Đồ Nhiễm lại rất nghe lời, bước tới ngồi xuống sofa, chỉ có điều hơi cách xa anh một chút, cô cũng không nói gì, xa thế này rồi mà vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu trên người anh.
Lục Trình Vũ uể oải ngồi đó, cánh tay gác lên lưng ghế, bàn tay đỡ lấy đầu, ngón cái chậm rãi day huyệt thái dương, nhìn cô không nói một lời.
Cô bị anh nhìn đến mất tự nhiên, quay mặt sang nhìn chằm chằm lại, dần dần mặt cô cũng bắt đầu nóng lên.
Anh bỗng bật cười khe khẽ, thong thả lên tiếng:
- Em xem em chẳng biết gì hết.
Cô hỏi:
- Thế anh thì cái gì cũng biết à?
Anh hơi nhướn mày:
- Chứ sao, chuyện anh biết nhiều hơn em.
Cô hỏi:
- Ví dụ?
Anh nghĩ một lát:
- Có một người, cứng đầu cứng cổ, trong lòng nghĩ gì không chịu nói, nói chuyện với cô ấy một lúc mà anh phải hao tâm tổn trí, vừa không được làm cô ấy giận rồi ầm ĩ lên, vừa phải nới lỏng mấy sợi dây thần kinh lúc nào cũng căng lên cảnh giác của cô ấy, vừa phải biết điều tiết không khí cho phù hợp, cuối cùng lại phải suy nghĩ xem cô ấy nói câu nào là giả câu nào là thật. Cô ấy muốn hỏi gì cũng nhất quyết bịt miệng không chịu hỏi, chẳng có chuyện gì cũng thích gân lên với anh… Anh bảo này, em cứ kìm nén mãi như thế không thấy khó chịu à?
Đồ Nhiễm cười:
- Ai lại không có chuyện gì cũng kìm nén cho mình khó chịu, anh có thế không?
Anh nói:
- Anh sẽ hỏi.
Cô nghiêng đầu nhìn anh:
- Hỏi đi?
Anh đưa một tay ra, lòng ngón tay nhẹ lướt qua thùy tai cô:
- Sao em cứ thích mân mê lỗ tai thế?
Cô nghĩ ngợi:
- Có sao? Em chẳng thấy thế?
Anh nói tiếp:
- Sao em cứ suốt ngày xị mặt ra với anh, muốn thu hút sự chú ý của anh hay thế nào?
Cô lập tức độp lại:
- Em chẳng thấy thế, bản thân em cũng chẳng để ý.
Anh cười:
- Đúng, em chẳng biết cái gì hết.
Nói đoạn, anh thong thả ngồi thẳng dậy, tới bên cô ngồi, hai người kề sát vào nhau. Anh đưa tay gác lên lưng ghế phía sau cô, hơi rượu thoáng dậy lên, anh ghé sát vào cô, như đang muốn bới móc sai lầm của cô. – Em nói xem, sao môi em lúc nào cũng đỏ thế hả?
Có môi ai xanh bao giờ không? Đồ Nhiễm không nhịn được lườm anh một cái, ngay sau đó, gáy cô bị tay anh túm nhẹ, anh hôn cô.
Anh mút môi cô như đang mút nước nho, lực khá mạnh, thỉnh thoảng lại dùng răng cắn nhẹ, miết đến nỗi cả hai đều thở hổn hển. Sau đó cô học được đến đâu trả bài đến đó, xiết mạnh hơn một chút, cho tới khi anh phì một tiếng, buông lỏng cô ra một chút. Anh đưa tay chùi miệng, mặt lấp lánh ý cười nhìn cô, đầy vẻ cợt nhả.
Đồ Nhiễm cũng lau qua miệng, bất thình lình nghe thấy anh hỏi:
- Sao em cứ suốt ngày ngồi xe người khác, là vì mấy cái xe đó tốt hơn xe anh sao?
Đồ Nhiễm cười:
- Đúng thế. Sao anh lại để ý?
Anh nhìn cô không đáp.
Đồ Nhiễm nói:
- Anh để ý chuyện em ngồi xe người khác, hay để ý chuyện xe của họ tốt hơn xe anh?
Anh vẫn không trả lời, vặn nắp chai nước khoáng uống mấy ngụm.
Cô giơ tay chọc vào đầu anh:
- Anh xem, em hỏi rồi anh lại không nói. Chó chê mèo lắm lông.
Lục Trình Vũ vẫn nắm chặt tay cô, đặt vào lòng bàn tay mình xiết tới xiết lui.
Cô nghiến răng vì đau:
- Anh muốn làm tay em liệt luôn hả?
Anh