Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

nói:
- Hứa Khả, em sắp không thở được nữa rồi…
- Hứa Khả, anh đừng kéo áo em, lát nữa làm sao gặp người khác được…
- Hứa Khả, cái bàn này… cứng quá…
Người đàn ông hung hăng nói:
- Sau này gặp em một lần, anh sẽ làm thế này với em một lần.
Đồ Nhiễm nghe mà nóng bừng mặt, cực kỳ lúng túng, khi ngoảnh đầu lại, Lục Trình Vũ đã bò ra sofa mà cười.
Một lát sau, Hứa Khả nói:
- Đi thôi, chúng ta đi chỗ khác.
Một lúc sau lại vang lên tiếng mở và đóng cửa.
Đồ Nhiễm thở phào nhẹ nhõm.
Lục Trình Vũ kéo áo cô:
- Ê, bàn cứng quá.
Cô gí tay vào đầu anh:
- Mấy ông bạn của anh tài thật.
Lục Trình Vũ kéo cô ngồi lên đùi mình, cắn nhẹ vào tai cô:
- Thực ra anh cũng rất tài.
Cô bám vào người anh cười:
- Anh nói thật đi, có phải anh đã từng yêu thầm bạn gái của đồng đội hay không?
Anh nghiêng đầu nhìn cô, cười nói:
- Sao em biết?
Cô cực kỳ đắc ý:
- Trực giác của phụ nữ.
- Về cơ bản, mỗi học kỳ anh lại đổi sang yêu thầm một người. – Anh ngừng lại một chốc. – Còn em, có yêu thầm ai chưa?
Cô ra chiều nghĩ ngợi:
- Về cơ bản mỗi tháng em lại đổi một người yêu thầm em.
Anh luồn tay vào áo cô nắn bóp:
- Em cứ làm người khác thất vọng như thế sao?
Cô không thở nổi:
- Anh nói chuyện có cần cay nghiệt như thế không.
Đang nói thì cánh cửa lại bị đẩy ra, chỉ nghe thấy tiếng một người con gái trẻ:
- Vào đi, tiện tay đóng cửa vào.
Đồ Nhiễm nghĩ bụng: Ồ, cô dâu lên thay quần áo trang điểm lại, dù thế nào cũng phải ra chào người ta một câu.
Sau đó nghe thấy giọng một người con trai:
- Ở đây à? Anh ta không thình lình xông vào đấy chứ?
Giọng người đó rất trẻ.






Người đó vừa lên tiếng, hai người ở phòng trong bất giác đưa mắt nhìn nhau, Lục Trình Vũ khẽ nhướn mày, Đồ Nhiễm thì biến sắc.
Lại nghe thấy cô dâu nói:
- Không đâu, anh ấy đã uống khá nhiều rồi. – Cô ấy ngừng lại một lúc. – Có chuyện gì thì cậu nói đi, tôi nghe đây.
Người thanh niên trẻ trầm giọng nói:
- Quan Dĩnh, tôi, vẫn luôn không quên được em.
Cô dâu nhỏ nhẹ ngắt lời anh ta:
- Đúng, điều này tôi cũng tin. Cậu thông minh như vậy, sau này nhất định sẽ rất khá.
Chàng trai van nài:
- Vậy bây giờ tôi có còn cơ hội không?
Cô dâu nói nhỏ:
- Người không có cơ hội là tôi, cậu tốt như vậy, là tôi không đợi được.
Giọng chàng trai vút lên:
- Năm tuổi thì có là gì, em vẫn còn trẻ như vậy, em chẳng hề thay đổi chút nào.
Cô dâu nói:
- Không phải, đợi thêm năm năm nữa, tôi sẽ già đi, cậu sẽ càng mạnh mẽ thêm, xung quanh cậu sẽ có nhiều lựa chọn tốt hơn, đến lúc đó, cậu sẽ hối hận về sự lựa chọn ban đầu.
Chàng trai phản đối:
- Không đâu, tôi sẽ không vô lương tâm như vậy.
Quan Dĩnh vẫn nhỏ nhẹ:
- Đây không phải là vấn đề lương tâm và nhân phẩm, đây là chuyện thường tình của con người. Thật lòng mà nói, tôi cũng không phải là người rất tự tin vào bản thân, huống chi cậu vẫn còn trẻ như vậy, vẫn không biết bản thân mình cần gì.
Chàng trai nghẹn ngào:
- Tôi chỉ cần em.
Hồi lâu sau.
Cô dâu thở dài xa xăm, chậm rãi nói:
- Trước kia cậu học kiến trúc, môn này tôi lại dốt đặc cán mai, chỉ biết xây nhà thì cần phải đào móng, dựng cột. Lấy ví dụ, nếu coi hôn nhân là một căn nhà, thì nó không thể chỉ có một cây cột tình cảm, xung quanh cây cột này phải có thêm rất nhiều những cây cột khác, những thứ này hợp lại với nhau, chính là những yếu tố hiện thực mà chúng ta cần suy xét. Một cây cột không chống đỡ nổi một ngôi nhà, nền móng không vững chắc, căn nhà sẽ lung lay, thậm chí sụp đổ, cậu có hiểu không?
Rất lâu sau, cả hai đều không nói gì.
Chàng trai trẻ hỏi nhỏ:
- Tôi… có thể hôn em lần cuối không?
- Ừ…
Đồ Nhiễm thẫn thờ đứng dậy, rón rén bước tới bên cửa, nhìn qua khe cửa.
Người con trai cao gầy, mảnh khảnh và cô dâu dung mạo xinh đẹp trong chiếc váy cưới trắng tinh đang ôm hôn nhau… Cuối cùng, họ lần lượt rời đi.
Lục Trình Vũ nhìn Đồ Nhiễm, nhướn mày nói:
- Em trai em mới là tài.
Tâm tình cô dần bình ổn lại, quay về ngồi trên sofa, làu bàu:
- Gì chứ, thật ra em trai em đẹp trai hơn bạn anh nhiều, người ta vừa đẹp trai vừa trẻ trung có được không hả?
Lục Trình Vũ nói:
- Chỉ đẹp trai là được à?
Cô nói:
- Người ta chẳng phải rất hiểu chuyện hay sao, đâu có làm chuyện lằng nhằng vô nghĩa?
Anh nói:
- Nếu thật sự có chuyện gì, thì anh ăn nói với người ta thế nào đây. May mà không có chuyện gì.
Đồ Nhiễm nghĩ một lát rồi thở dài:
- Những lời cô dâu nói, rất đúng.
Lục Trình Vũ lại đứng dậy:
- Chốn thị phi không thể ở lâu, mau, chúng ta còn có chuyện chính phải làm.
Lục Trình Vũ kéo Đồ Nhiễm tới quầy lễ tân của khách sạn thuê phòng.
Vừa nhìn thấy giá tiền, Đồ Nhiễm đã lẳng lặng ra sức nhéo tay anh. Nhân lúc cô lễ tân đang cúi đầu bận rộn, Lục Trình Vũ ghé đến sát mặt vợ thì thào:
- Ở ngoài tốt xấu gì cũng phải cho anh tí thể diện chứ. – Rồi lại nói thêm. – Hôm nay giảm 30%.
Cô nhất thời không tính ra được,