Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
bắt sớm chừng nào hay chừng ấy... Tiêu Kiến Thành anh đưa tôi đến nơi nào vậy? Tại sao không thấy bác sĩ và y tá đâu cả? Tại sao lại có nhiều người đến cãi lộn ầm ĩ ở chỗ tôi như vậy? Tại sao không có ai thật sự quan tâm đến tôi? Tôi không muốn gặp bọn họ, tôi không muốn bận tâm đến chuyện của bọn họ, tôi cũng không muốn bận tâm đến anh, anh đừng làm hại tôi nữa, để tôi yên tĩnh một chút có được không?" Nói xong những lời này, cô đã sức cùng lực kiệt.
Cuối cùng, y tá cũng đi vào. Tô Lạc ném điện thoại xuống giường, trùm chăn kín đầu khóc nức nở.
Có quá nhiều chuyện đáng để rơi lệ, như vết thương trên thân thể, vết thương tình cảm ở trong lòng, gia đình bao nhiêu năm cãi lộn không ngừng nghỉ và công việc thì bế tắc. Tô Lạc khóc một lúc lâu, cho đến khi gần thiếp đi, cô lại bị tiếng chuông báo hiệu có tin nhắn đánh thức. Cô kéo chăn khỏi đầu tìm di động.
Ngoài trời đã tối đen, trong phòng trống không, chỉ có Tiêu Kiến Thành ngồi bên cạnh giường, đang cầm điện thoại của cô.
Tô Lạc lập tức giơ tay đòi di động. Tiêu Kiến Thành cất cao giọng đọc tin nhắn: "Tô Lạc, chào em anh vừa nhận được tin nhắn của em. Anh rất lo cho em, nếu điều kiện cho phép, anh sẽ nhanh chóng tới thăm em. Hy vọng em điều trị thật tốt, nhớ chăm sóc bản thân."
Tô Lạc bối rối, hai má nóng ran.
Tiêu Kiến Thành nhìn cô, tay vẫn cầm di động, đột nhiên hỏi: "Tên Dương Nhuệ này là gì của cô vậy?"
"Đồng nghiệp của tôi."
"Là người hôm trước đến bệnh viện thăm cô phải không?"
"Đúng thế"
"Là người nắm tay cô à?" Tiêu Kiến Thành hỏi tiếp.
"Hôm đó trời quá tối, tôi không nhìn rõ đường."
"Ờ..." Tiêu Kiến Thành đường như hiểu ra điều gì, lại hỏi: "Cô khóc xong rồi à?"
Tô Lạc không trả lời, kéo chăn lau vệt nước mắt trên mặt.
Tiêu Kiến Thành ném điện thoại cho cô, nói một câu không nể tình: "Đúng là nên khóc cho nhẹ lòng. Nếu tôi là cô, tôi đi tự tử cho xong."
Tô Lạc đưa mắt về phía đối phương, anh ta cũng đang nhìn cô chăm chú. Cô không cảm thấy câu này khó nghe mà giống như một sự an ủi nào đó.
"Tôi đói bụng rồi." Tô Lạc nói với anh ta.
Vĩnh Viễn Không Có Lần Sau
Cô y tá điều khiển cái cần ở dưới giường, trước mặt Tô Lạc xuất hiện một bàn ăn nhỏ. Cô ta đặt bát cháo lên bàn, chuẩn bị bón cho Tô Lạc, nhưng Tô Lạc kiên quyết từ chối tự cầm thìa, chầm chậm đưa lên miệng. Có lúc động tác hơi mạnh khiến vết thương nhói đau nhưng cô cố nhẫn nhịn, tiếp tục ăn cháo.
Tiêu Kiến vẫn ngồi ở chỗ cũ, im lặng nhìn cô. Tô Lạc hơi ngượng ngùng, khách sáo mời anh ta: "Cùng ăn với tôi đi, mùi vị không tồi."
Tiêu Kiến Thành không trả lời. Tô Lạc mất hứng, lại cúi xuống ăn tiếp. Điện thoại đột nhiên có tin nhắn, cô liền buông thìa, cầm lên xem. Là một tin nhắn "rác", quảng cáo một tòa chung cư nào đó mở tiệc khai trương quy mô lớn.
Cô cố gắng không để lộ vẻ mặt thất vọng.
"Chắc chắn cô thích anh ta. Thích là thích, cô còn không dám thừa nhận?"
Tiêu Kiến Thành nhìn Tô Lạc chăm chú, lời nói chắc như đinh đóng cột.
Tô Lạc hết sức bối rối, liền buột miệng: "Ai bảo tôi không dám thừa nhận?"
Tiêu Kiến Thành tiếp tục "truy kích": "Thái độ cửa cô như vậy, chứng tỏ anh ta không thích cô?"
"Anh ấy... anh ấy..."
"Anh ta thế nào?"
"Bây giờ, anh ấy không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm."
"Tại sao, không muốn nghĩ, Anh ta kết hôn rồi à?"
"Chưa."
"Có bạn gái rồi?" Tiêu Kiến Thành hỏi tới tấp.
"Chưa... Trước kia từng có."
"Thế thì là tình cũ khó quên?" Tiêu Kiến Thành nhoài người về phía trước, nghiêm giọng hỏi.
Tô Lạc vẫn cầm cái thìa trên tay, ngây người nhìn Tiêu Kiến Thành. "...
Chắc... không phải."
Tiêu Kiến Thành thông suốt vấn đề, ngồi về vị trí của mình, lạnh lùng kết luận: "Anh ta không có hứng thú với cô."
Trong lòng Tô Lạc hiểu rõ, đây là câu trả lời chính xác nhất. Cô cúi đầu nhìn bát cháo, tự dưng hết muốn ăn.
"Đừng lãng phí thời gian vào người đàn ông không có hứng thú với cô." Tiêu Kiến Thành tiếp tục lên tiếng. "Cô nên cân nhắc những người có hứng thú với cô thì hơn."
Tô Lạc ngẩng đầu. "Cũng chẳng người nào có hứng thú với tôi"
"Tôi có hứng thú với cô." Tiêu Kiến Thành đáp.
"Anh chỉ vì cảm thấy cuộc sống nhàm chán nên mới nghĩ vậy."
"Ai nói cuộc sống của tôi nhàm chán? Người đẹp, tôi rất bận rộn. Tôi đâu có nhiều thời gian ngồi một chỗ, nhìn phụ nữ ăn thứ như đống phân thế này."
"Này!" Tô Lạc tức giận, định cầm bát cháo đổ lên người anh ta, đáng tiếc, tay cô không có sức, không cầm nổi cái bát nhỏ.
Tiêu Kiên Thành đắc ý đứng dậy, cười ha hả. "Tô Lạc, coi như tôi đã thấy một bộ mặt khác của cô. Bình thường trông cô giống dân giang hồ, nào là uống rượu, nào là đánh lộn... không ngờ trong cốt tủy của cô vẫn là thiếu nữ thuần khiết còn chơi trò yêu đơn phương cơ đấy."
"Ai nói tôi yêu đơn phương? Chuyện này vẫn chưa có kết luận." Tô Lạc cãi l ại .
Tiêu Kiến Thành đi đến trưóc mặt cô, bê khay đồ ăn sang cái bàn ở bên cạnh rồi lên tiếng hỏi: "Bao giờ mới có kết luận?"
"C