Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
u quả hơn dành cho cô.
Xe đi xuyên qua thành phố, đến khi Mộc Mộc phát hiện ra phương hướng không đúng, xe của anh đã đi qua vùng ngoại thành, vào sường rừng núi hẻo lánh.
Trong rừng sâu núi hoang, một tấm bia mộ đã bị bụi bặm bao phủ, cỏ hoang mọc tốt um không có người thu dọn, chỉ có một tấm đá trắng sạch sẽ duy nhất đứng sừng sững trên một dải đất tĩnh lặng, bên trên khắc dòng chữ Phần mộ của Tô Minh Lỗi.
Vừa nhìn thấy ba chữ này, Mộc Mộc không ngừng bước giật lùi. Hơn nửa năm từ ngày ra tù, cô chưa hề dám đến trước phần mộ của ông.
“Đi đi, đến nói với ông ấy vài câu.” Phía sau lưng bỗng nhiên có một đôi tay nắm chặt lấy phần eo của cô, cô quay đầu lại, thấy khóe môi của Trác Siêu Việt cong lên, “Cầu xin ông ấy tha thứ cho em.”
Bố sẽ không tha thứ cho cô, không bao giờ!
Sự che chở, chăm sóc tận tình suốt mười bảy năm, tình cảm cha con suốt mười bảy năm, trong phiên tòa xét xử, trước mặt người thân của ông, bạn bè của ông, học trò của ông, cô đã dùng tội danh không thể chấp nhận được để làm ô uế danh dự trong sạch cả đời của ông, xóa bỏ tấm lòng của ông.
Nếu ở dưới suối vàng ông biết được, nhất định sẽ chết mà không nhắm mắt, nhất định sẽ không muốn nhìn thấy cô…
Trác Siêu Việt dường như đã hiểu thấu được tâm tư của cô, “Không phải là ông ấy không muốn tha thứ cho em, là bản thân em không chịu tha thứ cho mình!”
“Em lại đây!” ANh kéo cô tới trước tấm bia mộ, “Em hãy nhìn khuôn mặt của ông ấy, em nhìn xem ông ấy có đang oán trách em không?”
Trên bia mộ có dán một tấm ảnh nhỏ, vẫn là nụ cười hiền từ đó, chưa từng thay đổi.
Gió thổi tới, lá cây reo xào xạc, dường như có người đang than khe khẽ.
Cô bật khóc, quỳ xuống dưới đất, ôm lấy tấm bia mộ giống như đang ôm cơ thể lạnh ngắt của bố.
“Bố, con sai rồi, bố tha thứ cho con nhé? Con xin lỗi, con xin lỗi, bố tha thứ cho con được không…” Cô nức nở, cổ họng tắc nghẹn vẫn không phát ra được âm thanh nào.
Một người, khi chịu mở lời thừa nhận sai sót của mình, cầu xin người khác tha thứ, đó đã là một hình thức tha thứ cho bản thân mình.
Trác Siêu Việt khuỵu gối ngồi xuống bên cạnh, hai tay vòng lại ôm lấy vai cô. “Em không sai, em muốn gánh tội cho mẹ nuôi, bắt buộc phải chứng minh rằng em có đủ động cơ để giết người, nếu không, phía công an, tòa án sao có thể tin được? Dùng danh tiếng của ông ấy để đổi lấy tính mạng cho mẹ nuôi, cũng xứng đáng.”
Cô ngồi quỳ trên đấtm lắc đầu khóc: “Em không muốn vu cáo hãm hại ông, hồi đó rất nhiều người đều nói rằng vì không có được mẹ đẻ của em, ông đã bị biến thái tâm lý, nảy sinh một tình yêu kì dị với em. Em cũng từng tin và cho rằng đó là sự thật, em nghĩ rằng nếu không phải mẹ nuôi kịp thời nhìn thấy và xông vào, ông ấy đã biến em… Sau này em mới biết, lúc đó thấy quần áo của em bị ướt, sợ em bị cảm lạnh, ông chỉ muốn giúp em thay quần áo.”
“Ừm, là một bố nuôi, ông ấy làm như vậy quả thực là thiếu suy nghĩ.”
“Không phải… Ông ấy luôn coi em là con gái ruột!”
Mộc Mộc lặng lẽ nhìn tấm ảnh trên bia mộ, nụ cười của ông khiến cô nhớ lại trước đây, hằng ngày, mỗi khi thức dậy lúc nửa đêm, ông đều tới đắp lại chăn cho cô, cười với cô, đó là tình yêu thương và chiều chuộng một cách vô tư nhất của một người bố đối với con gái…
Ai cũng nghĩ sai về nhân cách của ông, kể cả vợ con ông.
“Nếu ông ấy coi em như con gái ruột, ông ấy sẽ càng không trách em. Có người bố nào lại hận con gái của mình không?” Trác Siêu Việt nắm lấy tay cô, đặt lên trên tấm bia mộ, nhìn cô một cách đầy khích lệ, “Thử xem, thử gọi một tiếng “bố” đi. Anh tin rằng, trên trời cao, nếu ông ấy có linh thiêng, nhất định rất muốn nghe em gọi một tiếng “bố”.”
Bia mộ rất lạnh lẽo, nhưng cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của ông, dường như ông chưa từng rời xa, vẫn đang đứng ở một góc nào đó lặng lẽ nhìn cô.
Cô cố gắng hít thở, cố gắng cất tiếng gọi: Bố.
Xung quanh vẫn là tiếng là cây xào xạc trong gió.
“Thử lại một lần nữa, em có thể làm được, em phải tin vào bản thân mình, cổ họng của em rất hoàn thiện, em có thể nói được.”
Mộc Mộc thử hết lần này tới lần khác, cô biết, chỉ cần khôi phục được trở ngại cuối cùng, cô sẽ có thể nói được, tuy nhiên, cổ họng cô đã kêu gào tới mức khô rát rồi, vẫn không có âm thanh nào phát ra được.
Chỉ còn thiếu một chút, một chút nữa thôi!
Mặt trời ở phía Tây đang dần dần chìm xuống dưới mặt đất bằng, Trác Siêu Việt khẽ khàng nâng cô dậy: “Được rồi, đừng miễn cưỡng nữa, chúng ta về thôi.”
Cô lau khô nước mắt, cuối cùng nở một nụ cười thật rạng rỡ trước bia mộ. Bố, bố yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, con sẽ sống một cách vui vẻ! cho dù không thể nói được, cũng không có vấn đề gì.
Khi họ xuống tới chân núi, trời đã tối, bóng cây giống như những bóng ma quỷ cô hồn, nhào tới nhào lui trong gió dữ, kèm theo đó là tiếng xào xạc kỳ quái.
Bụi cỏ phát lên những tiếng sột soạt, Mộc Mộc hoảng sợ đứng sững lại, chỉ thấy trong rặng cây thấp thoáng có bóng đen đang chuyển động, cô kéo mạnh Trác Siêu Việt, chỉ tay về phía bụi cỏ.
“Có chuyện gì vậy?” Anh nhìn th