Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.

eo hướng chỉ tay của cô.
Đột nhiên, bốn bóng đen nhảy vọt ra từ sau rặng cây, không thể nhìn rõ khuôn mặt củ họ trong đêm tối, chỉ có thể nhìn thấy dáng người của họ rất cao lớn, vạm vỡ, còn nữa, trong tay họ còn cầm những lưỡi dao sáng quắc.
“Đưa tiền đây.” Người đàn ông đứng ở vị trí đầu tiên cất giọng dữ tợn: “Chiếc xe kia có phải của mày không? Đưa chìa khóa đây.”
Trác Siêu Việt đưa tay ra ôm chặt Mộc Mộc vào lòng, liếc nhìn chiếc xe đỗ cách đó không xa, liếc mắt quan sát chiều cao và thể hình của đám người kia, cố gắng kiềm chế. Anh lôi ví tiền và chìa khóa xe trong túi ra, ném tới trước mặt chúng.
“Điện thoại di động cũng đưa ra đây.” Tên thổ phỉ vẫn chưa hài lòng, chỉ chỉ về phía Mộc Mộc: “Cả của mày nữa.”
Mộc Mộc thấy Trác Siêu Việt còn không dám manh động, cũng kiềm chế, lôi hết các thứ trong túi ra, ném về phía bọn chúng.
Có hai tên thổi phỉ cầm dao tiến lại gần họ một cách thăm dò, nhanh chóng thu gom mấy thứ được vứt ra, nhét vào trong túi áo.
“Đại ca, cô em bé bỏng này cũng không tồi.” Một người đàn ông hơi gầy trong số đó nói.
Trác Siêu Việt bẻ ngón tay, các khớp xương kêu cùng cục.
Người đàn ông hơi gầy dường như không cảm nhận được điều đó, cầm dao tiến lại gần họ hơn một chút, cười nói với Mộc Mộc: “Em gái, ở nơi rừng núi hoang vu này rất nguy hiểm, hay là đi với anh nhé, anh sẽ đưa em về nhà.”
Khi hắn tiến lại gần, Mộc Mộc nhìn rõ khuôn mặt hắn được bao phủ bởi một lớp bùn đen, ánh mắt xem ra rất giảo hoạt và đáng sợ. hắn giơ tay ra như muốn túm lấy tay cô, cô nhanh chóng rụt tay lại…
Lúc này, Trác Siêu Việt bỗng nhiên ra tay, tay trái khóa chặt cánh tay đang cầm dao của hắn, tay phải ra một đòn tuyệt đẹp, khiến hắn ngã lăn ra đất. dường như chỉ trong một giây, anh giơ chân lên, quét ngang, một cú đá khiến người đàn ông bên cạnh anh ngã gục, hắn kêu lên thảm thiết, ôm lấy cổ vừa lăn vừa bò trong vụi cỏ…
Diễn biến thay đổi đột ngột khiến hai người đàn ông còn lại kinh ngạc, lập tức cầm dao xông tới.
Trác Siêu Việt mặc dù xuất thân từ lính đặc chủng, thân thủ phi phàm, nhưng thân thủ của hai người đàn ông cũng không kém, động tác tấn công, né tránh đều rất nhanh nhẹn, lưỡi dao vài lần trượt qua lớp áo của Trác Siêu Việt.
Mộc Mộc đang không biết phải giúp đỡ như thế nào, phát hiện ra người đàn ông gầy yếu vừa bị đánh gục ban nãy đang bò dậy, cầm dao đâm về phía sau lưng của Trác Siêu Việt.
Nói thế nào nhỉ, cô cũng đã trải qua những lần thử thách trong trại giam, trình độ đánh lộn mặc dù không cao, nhưng tinh thần dũng cảm thì có thừa, Mộc Mộc không hề do dự, lao tới, hai tay ôm chặt lấy hắn, vừa đá vừa kéo, hoàn toàn không thèm để ý đến việc hắn đang cầm dao trong tay.
Trác Siêu Việt bị hoảng sợ bởi vẻ hoang dã như loài thú hoang của cô, nhất thời không biết nên ra tay cứu cô hay bảo vệ bản thân mình. Chính trong vài giây lưỡng lự đó, một tên thổ phỉ đã vung dao lên.
Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua trước mắt…
Anh ngã xuống. Lưỡi dao cắm ngập vào lồng ngực anh, chỉ có cán dao thò ra ngoài, cũng giống như bốn năm trước, lưỡi dao cắm vào lồng ngực của bố cô…
Cô sững người lại, cảm giác như đang trong một giấc mơ.
Cả đám thổ phỉ bỏ chạy về phía ô tô, nổ máy chạy trốn. cô hoảng hốt định thần lại, lao tới ôm chặt lấy anh, chất dịch đặc quánh nhớp nháp chảy đầy ra tay cô.
Đêm tối, núi hoang, gió thu, phần mộ cô lẻ…
Không có người, cũng chẳng có điện thoại để gọi cấp cứu, chỉ có cái chết đang càng lúc càng cận kề.
Trác Siêu Việt nắm lấy tay cô, đôi môi mấp máy, máu tươi ứa ra từ lồng ngực anh.
Đây là dư vị đau đớn nhất mà cô từng trải qua trong cuộc đời đầy bi thương của mình. Cô tròn xoe mắt nhìn người đàn ông mà cô yêu thương nhất, đôi mắt anh đang dần dần khép lại, bàn tay nắm lấy tay cô đang dần dần mất đi sức lực, đầu lông mày nhíu chặt vì đau đớn đang dần dần dãn ra…
“Không…” Cô khản tiếng hét gọi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, không được để anh chết, anh bắt buộc phải sống, phải sống một cách vui vẻ thoải mái: “Trác Siêu Việt…”
Lời kêu gào tuyệt vọng dộ vào tận màn đêm dài vô tận, uyển chuyển mà thê lương!
Cô gắng hết sức để lay người anh, “Anh hãy mở mắt ra đi, anh không thể chết, anh hãy mở mắt ra…”
Anh mở mắt, ngón tay dính đầy máu đưa lên lau nước mắt trên khuôn mặt cô.
“Anh hãy cố gắng thêm một chút nữa, đợi em, em đi tìm người tới cứu anh… Em sẽ quay lại ngay thôi!” Cô buông anh ra, chuẩn bị xuống núi tìm người, Trác Siêu Việt bỗng nhiên bật cười, nắm chặt lấy tay cô.
“Giọng nói của em, còn dễ nghe hơn anh tưởng tượng rất nhiều.”
“Anh! Anh?”
Mộc Mộc đưa tay lên bịt miệng, không thể tin nổi, giọng nói này là của cô ư? Cô cso thể nói thành tiếng được rồi, cô cso thể nói chuyện bình thường được rồi!
Trong giây lát, cô đã hiểu tất cả, đây là một kịch bản đã được sắp đặt sẵn của anh!
Trác Siêu Việt ngồi dậy, mỉm cười lau vệt máu trên khóe môi, rút con dao cắm trên lồng ngực ra, con dao đó hoàn toàn không có lưỡi.
“Nào, gọi lại một tiếng cho anh nghe coi…” Anh khẽ khàng nâng cằm cô lên, “Gọi anh,