Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

r>Vì không biết, cho nên buồn bã. Không ai có thể trả lời cho Đường Lý Dục, Thượng Đế cũng không thể, tự bản thân anh thì lại càng không thể.
Những thứ mình cần, hóa ra lại là những thứ mình không thể kiểm soát và nắm giữ được. Vì một tương lai không chắc chắn, trái tim của anh mới đợt nhiên trở nên mơ hồ đến vậy. Rốt cuộc là được hay mất?
Bộ dạng này của Đường Lý Dục đã chuyển tải đến não của Thẩm Anh Xuân, và biến thành một ý nghĩa khác: Anh ấy do dự! Anh ấy hối hận!
Thứ duy nhất mà Thẩm Anh Xuân có thể làm, là cố gắng cứu vớt. Giống như trước đây, cô đã từng cố gắng có được tình yêu của anh. Kết quả là anh đã nói với cô, anh yêu cô.
Có thể không? Đã từng cứu vớt mấy lần rồi, lần này có được không?
Cho dù lúc này, trong lòng Thẩm Anh Xuân thấy vô cùng khó chịu, cô vẫn cố làm cái gì đó để “cô ta” nhìn thấy anh là của cô, anh yêu cô, chứ không là rượu của “cô ta” và mùi hương hỗn hợp cơ thể dường như có như không của cô. Mùi hương thanh nhã này, cô biết, anh không thể chịu đựng được. Mỗi lần ở cùng nhau, trong ánh mắt của anh luôn hiện ra bí mật này.
Quả nhiên, như dự đoán của Thẩm Anh Xuân, Đường Lý Dục từ từ cúi đầu xuống tìm kiếm môi cô. Đôi môi của anh thật nóng bỏng, còn đôi môi của cô lại lạnh buốt và ẩm ướt.
Dưới bóng đèn đường, bóng của hai người lồng vào nhau.
Men rượu trong người đã bắt đầu phát tác.
Cảm giác muốn được nôn không ngừng xuất hiên, đứng cũng chẳng vững! Trong dạ dày giống như có cả trăm nghìn ngón tay đang cào, gãi, xé, cắn…. Lảo đảo đi về phía trước, mấy lần gần như sắp ngã. Tần Ca chạy lại muốn dìu cô, nhưng đều bị đẩy ra.
Rào! Đồ ăn tuôn ra, Hứa An Ly không còn đủ sức liền ngồi sụp xuống đất.
Tần Ca vỗ lưng Hứa An Ly, chủ ý muốn cô dễ chịu hơn một chút. Cô lại ghét nhất người khác động vào cô, quan tâm đến cô, giãy dụa đứng dậy. Nghiêng nghiêng ngả ngả, đứng thẳng người ngửa đầu lên nhìn ánh trăng đang chọc cô cười, cô cũng há miệng cười toe toét với ánh trăng.
Cười đủ rồi lại đi về phía trước. Phía trước mặt cô không xa, cái bóng chồng lên nhau thành một vẫn đang quấn vào nhau mãnh liệt, Hứa An Ly chớp chớp mắt nhìn về phía trước.
Thế giới ồn ào náo động trở nên yên tĩnh như một đứa trẻ đang say giấc. Thời gian ngừng trôi, hơi thở cũng ngừng lại. Những chú chim khó bảo cười nói ríu rít trên cành giờ cũng đã không còn gây ồn ã, nhìn đôi bạn tình đang hạnh phúc, say sưa, hôn nhau tự nhiên như xung quanh chẳng có ai.
Khoảnh khắc này, trong đôi mắt của Hứa An Ly, thế giới lại bắt đầu rơi vào bóng tối vô biên.
Thẩm Anh Xuân nằm gọn trong vòng tay của Đường Lý Dục, động tác dịu dàng, ánh mắt hiền dịu, tâm tình lưu luyến vô hạn, giống như cảnh quay chậm trong phim. Mọi thứ trước mắt của Hứa An Ly như đang kéo dài không giới hạn, cố định, lặp lại, phóng to… Cuối cùng, chỉ còn lại đôi môi anh và của cô ấy đang cọ xát vào nhau…
Màn đêm tĩnh lặng. Tâm hồn cũng tĩnh lặng, giống như sa mạc và bầu trời trống trải và xa xôi không có bất kì hơi thở của sự sống nào. Nó làm người cảm thấy trống trải đến ngạt thở, nhưng lại muốn có thứ gì đó để lấp đầy sự trống trải vô biên ấy. Chỉ có như vậy, tâm hồn mới không bị trống rỗng. Ngã rẽ ở góc phố, không nhìn thấy chiếc loa nào, như bất ngờ vang lại một ca khúc cô đơn.
Cô gái nhỏ đi trong đêm tối
Tôi biết em rất muốn có người đi cùng
Là một chàng thanh niên đang đứng hát, lời bài hát thật là biết quan tâm tới người khác, giọng ca hơi khàn, giai điệu chầm chậm, tiết tấu cũng rất chậm, thì thầm thổ lộ, giống như gảy nhẹ dây đàn. Tiếng hát ấy trong chớp mắt đã làm trái tim mong manh của Hứa An Ly xúc động. Cô muốn khóc.
Tiếng hát vẫn cất lên.
Cô gái nhỏ đi dưới ánh đèn đường phố
Khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn đẹp
Dường như có người đang theo đuổi
Rào! Không phải khóc, mà là nôn! Tuy nhiên, có một đạo lí, khóc là thủy triều dâng trong mắt, còn nước được nhổ ra lúc này sẽ khiến cho dạ dày thoải mái hơn rất nhiều. Đồ ăn trong bụng Hứa An Ly ngay lập tức phun xuống đất, nồng nặc mùi rượu. Cô dùng hết sức để nôn, nôn hết tất cả mọi thứ đã qua.
Ngoài việc nôn và toàn thân chao đảo vô cùng hỗn loạn ra cô không hay biết gì nữa.






Thất tình là liều thuốc gây mê mất tác dụng
Chúng ta có thể chịu thua tình yêu, nhưng lại không thể chịu thua chính bản thân mình! Chúng ta có thể chịu thua tuổi thanh xuân, nhưng lại không thể chịu thua ngay mai! Chúng ta có thể chịu thua hiện tại, nhưng không thể chịu thua tương lai! Chúng ta có thể thua một lúc, nhưng lại không thể chịu thua cả một đời!
Khi tình yêu bắt đầu, chính là lúc liều thuốc mê phát huy tác dụng. Khi đã mất tình yêu, cũng chính là lúc liều thuốc mê mất đi tác dụng, và lúc đó cảm giác còn lại chỉ là sự đau đớn tột cùng. Trên thực tế, ba năm trước đây, Hứa An Ly đã từng mất đi Đường Lý Dục.
Cô mất anh, không phải hôm nay mới bất đầu, mà là hôm nay mới biết. Nỗi đau cũng bắt đầu từ ngày hôm nay! Vì thế, cô đã say.
Trăn trở trên đất rất lâu, Hứa An Ly ngả vào


Duck hunt