The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

t đối mặt, chẳng phải là ao ước bao lần của Hứa An Ly này sao? Tại sao, khi những khát khao đã thành hiện thực, khi hai người có khoảng cách không gian riêng tư như thế này, cô lại bỗng nhiên cấm khẩu, chỉ biết im lặng mà chẳng nói được gì? Chẳng phải cô đã đánh đổi cả tình bạn, cả tình mẫu tử của mình để có được cuộc gặp gỡ này sao?
Hứa An Ly, mày hãy nói ra những điều mày nghĩ với anh ta đi. Hứa An Ly, mày hãy thể hiện ra cái sự điên rồ của chính mày đi. Mày không thích anh ta à? Mày không thèm muốn có được anh ta sao?
Giống như chiều qua, giống như Tần Ca, đến với mày vô điều kiện, yêu mày vô điều kiện, yêu mày vô điều kiện, và muốn được ở bên mày mãi mãi. Đấy chẳng phải là ước muốn về mối tình đầu mà mày muốn có sao? Sao giờ mày lại bình thản, lạnh lùng, và vô cảm đến thế?
Hứa An Ly, mày đanh giả vờ hay là thật đây?
Bản thân cô cũng không biết. Lúc này, cô biểu hiện như rất bình thản, lạnh lùng, thờ ơ, cũng chẳng có chút ham muốn. Duớng như trước mặt cô lúc này không phải là Đường Lý Dục, mà chỉ là một người bạn học bình thường, chả có chút quen biết gì. Thậm chí cô còn chả buồn nhìn anh ta lấy một cái.
“Anh tìm em có việc gì không?” Hứa An Ly hỏi.
“Không có việc gì thì không gặp em được sao?” rất lâu sau Đường Lý Dục mới trả lời một cách gượng gạo.
“Em xin lỗi, sắp vào lớp rồi, em phải xem qua sách vở đã.” Hứa An Ly đánh trống lảng sang chuyện khác để không phải trả lời câu hỏi của Đường Lý Dục.
Đường Lý Dục lúc đó cũng chẳng biết nói gì hơn.Vốn dĩ câu chuyện giữa họ đã chả có gì để nói rồi, chỉ là anh ta muốn bắt chuyện nên cứ nói bừa như vậy. Thật sự là chả có chuyện gì, nhưng bản thân anh ta cũng không biết tại sao lại muốn đến tìm Hứa An Ly, muốn được ở bên cạnh cô ấy, nói chuyện phiếm hoặc chẳng cần nói gì, chỉ cần im lặng ở bên nhau cũng tốt, giống như trước kia vậy.
Anh ta còn nhớ những chuyện trước kia sao? Anh ta còn nhớ những chuyện liên quan đến cô ngày trước sao? Hứa An Ly đã sớm cho rằng tất cả những chuyện trước kia anh ta đều đã quên hết sạch rồi.
“An Ly.” Đường Lý Dục khe khẽ gọi tên cô.
“Em vẫn sống tốt chứ?”
“Tốt, rất tốt, ăn ngon ngủ kỹ, lẽ nào anh thấy em sống không tốt sao?” Hứa An Ly lên giọng hỏi lại, dường như còn nhếch mép cười một cái rất nhanh nữa.
“À thì…” Đường Lý Dục dường như đã không còn biết nói thêm điều gì nữa, đành lặng im.
Trong cái sự lặng im đó, Hứa An Ly bỗng phát hiện ra phải chăng bản thân cô cũng chưa hiểu hết về Đường Lý Dục, hóa ra hai người đúng là xa lạ thật, xa lạ đến nỗi mặt đối mặt mà cũng không biết nói gì.
Hôm nay, Đường Lý Dục đặc biệt mặc chiếc áo sơ mi trắng mà ba năm về trước anh ta đã mặc, chắc cũng mặc nhiều nên màu có vẻ bạc đi. Cũng dễ hiểu thôi vì cô đã quá quen với thói quen trong cuộc sống của anh ta rồi. Chiếc áo sơ mi này, cô tặng anh hồi sinh nhật, món quà được mua từ tiền tiết kiệm chi phí hằng tháng của cô.
Nhưng tất cả cũng chỉ là chuyện đã qua rồi. Bao gồm cả chuyện về cô, tất cả đều đã là quá khứ.
“Có một chuyện này anh vẫn muốn hỏi em cho rõ.”
Hứa An Ly đã quay lưng định đi để giấu đi những giọt nước mắt đang trực trào ra, nhưng nghe thấy câu nói đó, cô lại quay lại, vờ mỉm cười và đưa tay ra hiệu ok, đợi anh ta nói tiếp câu sau.
Đường Lý Dục cũng không nhìn vào Hứa An Ly, ánh mắt của anh ta hướng lên những chiếc lá trên cây, rồi khẽ hỏi: “Tại sao em cũng bỏ rơi anh?”
Hứa An Ly kinh ngạc nhìn Đường Lý Dục. Theo bản năng tự nhiên cả người cô giật mình lui lại. Không được! Trái tim cô đã từng đau khổ một lần rồi. Rốt cuộc là ai đã bỏ rơi ai đây? Đường Lý Dục! Hứa An Ly hít một hơi thât sâu, nụ cười trên môi cũng biến mất.
Cô đã cố gắng gượng cười trước mặt anh ta. Cô không muốn anh ta nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mình, lẽ nào không đúng sao? Cho dù là muốn khóc, thì cô cũng không muốn khóc trước mặt anh ta.
“Không… Không phải thế.” Hứa An Ly cố giữ bình tĩnh. Cô muốn anh ta tin vào điều đó, cô giơ quyển sách lên lắc lắc: “Không phải là anh đang muốn tra khảo em đấy chứ.”
Hứa An Ly định lấy tay vỗ vỗ lên vai Đường Lý Dục để trấn an anh ta, nhưng cô lại nói: “Trời đất, anh xem này, sắp đến giờ ăn cơm rồi, bụng em đang đói meo đây này.”
Tất cả đã kết thúc rồi, nó kết thúc ngay từ lúc Đường Lý Dục rời xa quê hương để lên trường đại học B. Anh ta và cô kể từ lúc đó đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa rồi. Bọn họ giờ chỉ đơn giản là những người đồng hương bình thường mà thôi. Anh ta nắm lấy tay cô, không cho cô đi. Xém chút nữa là cô bị ngã. May mà cô vốn giữ thăng bằng rất tốt, nên dù tình huống khá bất ngờ nhưng cô vẫn làm chủ được cơ thể mình để không bị ngã về phía anh ta, hoặc để cơ thể anh ta có cơ hội tiếp xúc với cơ thể của cô.
“Xin lỗi em, anh chỉ…”
Thực sự cô đã cố gắng diễn kịch cho tốt trước mặt anh ta rồi, sao cứ cố vạch trần bộ mặt thật của cô ra như vậy. Cô mong anh ta nhanh nhanh kết thúc cuộc gặp gỡ tại đây, sự cầm cự của cô không trụ được nữa. Biểu hiện của cô trước mặt anh ta cứ như kẻ ngốc vậy.
“Em không hiểu ý của anh là gì, nhưng thôi để