Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1516 lượt.
thấy người đàn ông khác, cô đều nhớ đến bố cô, người mà đã từng thề non hẹn biển sẽ sống với mẹ cô đến già, nhưng đến khi mẹ cô không còn trẻ nữa, ông lại từ bỏ mẹ con cô mà đi. Theo cam kết trong bản ly hôn, hằng tháng bố sẽ gặp cô môt lần, nhưng cứ đến cái ngày đặc biệt đó là Hứa An Ly lại tìm mọi cách trốn học. Cô thường trốn lên dốc núi phía sau trường học
Dốc núi đó cách trường không xa, núi cũng không cao, có những khóm cây bạch dương đang um tùm. Xa xa nhìn lên, nó giống như chiếc váy trắng của thiếu nữ, tung bay phấp phới. Những cành lá đan xen vào nhau thành từng tán lớn che lấp cả ánh mặt trời, phản chiếu xuống thành từng vùng chỗ sáng chỗ tối như tâm trạng lúc nhỏ của cô vậy. Thực ra, cô rất muốn gặp bố, nhưng trong lòng lại có một thứ bản năng, từ chối gặp bố, yêu bố, để rồi có cảm giác ghét bố.
Nhưng cùng với sự chuyển dịch của thời gian, cô càng ngày càng thích ngày đó. Ngày đó, dường như là một dịp lễ tết lớn trong lòng cô, tràn đầy sự mong đợi và một chút ngọt ngào. Không phải sự háo hức chờ đợi để được gặp bố mà là để gặp chú. Chú và cô cũng ngồi trên dốc núi cao cao, xung quanh có những rừng cây bạch dương. Ngắm nhìn thành phố nhỏ trong ánh hoàng hôn, cho dù chẳng nói lời nào. Chú với bộ dạng vẫn như hồi sáu năm về trước trong lần gặp đầu tiên, vẫn nét mặt rất thuần khiết và điềm đạm, lúc tươi cười rạng rỡ, lúc lại ủ rũ kém vui.
Những ngày ngồi lặng lẽ trên dốc núi, chú chỉ hỏi qua một câu: “Cháu thật sự rất hận bố cháu à?”
Hứa An Ly rất lâu sau mới định thân lại, tặc lưỡi một câu: “Nếu là chú, chú có hận không?”
Dường như bỗng hiểu ra nỗi đau trong lòng cô, chú không nói thêm lời nào, ngoài việc ngồi cùng cô im lặng. Khi trời tối, hai người lại thản nhiên như không trở về nhà. Lần nào trở về mẹ cũng hỏi han đủ điều về buổi gặp gỡ bố và cô trong ngày hôm đó.
“Chơi với bố có vui không?”
“Vui ạ, bố mời con đi ăn sườn kho, còn cho con một trăm tệ tiền tiêu văt. Bố nói, nếu không đủ thì bảo bố”
Hứa An Ly không hiểu sao mình con ít tuổi vậy mà đã biết nói dối, thậm chí là một cách bài bản và không gượng gạo, cứ như những lời cô nói với mẹ đều thực sự diễn ra vậy. Thậm chí khi nói về tờ tiền một trăm tệ, cô cũng rút từ trong túi ra tờ một trăm tệ như thật, giơ ra cho mẹ xem. Thực ra đó là tiền mẹ cho cô ăn trưa, sau khi tiết kiệm lại, cô đã đổi thành tiền chẵn.
Vậy mà mẹ cứ tưởng là thật: “Con là con gái ông ấy, ông ấy tất nhiên sẽ yêu con”
Cô quay lưng đi, giả vờ nhìn ngoài cửa sổ, nhưng lại nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cô thật sự hy vọng bố mình đối xử với mình như thế. Nhưng người đàn ông đó đã sớm chết ở tận sâu trong đáy lòng cô rồi.
Buổi gặp mặt tại nhà, chú Lục ngồi trên ghế sô pha, xem ra có vẻ hơi hồi hộp.
Chú không dám chắc Hứa An Ly lại gọi điện thoại hẹn chú đến là muốn nói chuyện gì, nghe giọng điệu của cô có vẻ rất nghiêm túc. Vì thế, chú đoán chắc là chuyện quan hệ giữa chú và mẹ cô. Trên đường đi, chú Lục đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Có lẽ, mẹ cô luôn từ chối là bởi vì sự phản đối của con gái. Vì vậy, có lẽ giờ chính là lúc để đặt dấu chấm hết cho một tình cảm mà chú đã theo đuổi suốt mười lăm năm trời. Nghĩ đến đây, chú bỗng có chút buồn.
Không khí yên lặng tới mức có thể nghe thấy được tiếng thở của từng người. Sự im lặng như vậy khiến lòng người bất an, hồi hộp đến mức tim sắp bắn cả ra ngoài
“An Ly”. Chú Lục ngẩng đầu lên nhìn vào mắt cô, lông mày hơi cau lại, thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười, nhưng lại biến mất ngay sai đó: “Chú biết, cháu luôn phản đối chú và mẹ cháu qua lại với nhau, chú không trách cháu, vì dù sao, bao nhiêu năm qua, bố cháu đã thay lòng đổi dạ…”
“Xin chú đừng nhắc đến ông ấy!”
Hứa An Ly ghét nhất nghe từ “bố”! bao nhiêu năm trước đã vậy, giờ cũng vẫn thế, và sau này cũng vẫn vậy. Cô ngắt ngang lời chú Lục một cách thô bạo. Cuộc nói chuyện lại rơi vào yên lặng.
Chú Lục ra ngoài hút thuốc, cũng vẫn chỉ hút thuốc, Hứa An Ly bắt đầu ho. Chú Lục vội vàng tắt thuốc đi rồi mở cửa sổ ra, một luồng không khí mới thổi vào.
“Xin lỗi”. Sau khi im lặng một hồi lâu, chú Lục nói.
“Chú Lục, cháu có thể hỏi chú mấy câu hỏi được không?”
“Được”
Sự hồi hộp một lần nữa quay trở lại trong lòng người đàn ông trung niên này. Ông không biết cô bé trước mắt mình muốn hỏi những câu hỏi gì. Vì sao lại ly hôn? Vì sao thích mẹ? Hay là ông không xứng với tình yêu của mẹ cô? Thật sự là còn hồi hộp hơn cả đi thi. Trên trán ông đã lấm tấm những giọt mồ hôi. Tim đập nhanh hơn mấy nhịp.
Chú Lục thấy mình rất buồn cười, một người đàn ông trung niên đã là người từng trải, vậy mà lại bị cô bé ngồi trước mặt đây át vía. Có lẽ chỉ là đã quá quan tâm đến mẹ của cô nên mới hiểu hiện như vậy
Bề ngoài thì có vẻ bình tĩnh, nhưng cái sự bất an bên trong lòng đó mà có ai biết chắc sẽ thấy buồn cười lắm.
Hỏi: “Nếu chú và mẹ đang ôm chặt nhau, mà bị Thượng đế nhìn thấy và đố kỵ, bắt hai người lập tức biến mất, thì chú có nguyện ôm mẹ cháu như thế nữa không?”
Đáp: “Chú sẵn lòng”.
Hỏi: “Vậy sự nghiệp mà chú từng phấn đấu và tất cả những