Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
gì đang có, chú có tình nguyện từ bỏ không?”
Đáp: “Chú tình nguyện”.
Hỏi: “Nếu…”
…
Hứa An Ly liền một mạch đặt ra bao nhiêu giả thiết thay mẹ, còn đáp án của chú Lục cũng khiến mẹ nước mắt lưng tròng.
“An Ly, chú hiểu sự dày công của cháu. Bất kể xảy ra chuyện gì, chú cũng thật sự rất yêu mẹ cháu. Cháu có thể không tin tưởng đàn ông, nhưng cháu không được nghi ngờ tình yêu chân thành”.
Tình yêu chân thành, cô luôn tin tưởng giữa người và người có tình yêu chân thành, nhưng tình yêu sẽ không phải vì bạn thích một người khác, mà người ấy cũng phải thích bạn vô điều kiện.
Để tạo thời gian riêng tư cho chú và mẹ ở bên cạnh nhau, đại đa số thời gian của Hứa An Ly đều ở cùng Hà Tiểu Khê. Hà Tiểu Khê cười Hứa An Ly rằng cô có thể làm bà mối cho mẹ mình quả là được đấy!
“Nếu không phải là vì cậu đã trải quan nhiều như vậy, thì cậu sẽ không hiểu và chấp nhận tình cảm đó của mẹ cậu và chú Lục”.
“Đúng vậy, đã trải qua tình yêu ta mới biết như thế nào là yêu”.
Quá khứ đã là quá khứ rồi, hy vọng tất cả đều tốt đẹp như ban đầu.
Trong kỳ nghỉ này, mối quan hệ giữa Hứa An Ly và mẹ cô được cải thiện khá nhiều. Dù sao con gái cũng đã lớn rồi, La Ngọc Mai cũng bắt đầu dùng ánh mắt, thái độ và cách cư xử của một người lớn để đối xử với đứa con gái đã trưởng thành. Vì vậy, có rất nhiều chuyện khiến cả hai thoải mái hơn. Bà hy vọng con gái sẽ coi mình là một người bạn, cởi mở chân tình. Bà ngẫm ra rằng, dùng trạng thái tâm lý và cách thức như vậy để chuyện trò với con gái, thì tất cả mọi vấn đề đều có thể giải quyết một cách nhẹ nhàng.
Vì vậy, bà sẽ không bao giờ tránh né nói những câu chuyện về tình yêu, nói về chú Lục và chuyện của bố cô nữa. Trở về đúng sự thực, cho con gái cần một thế giới chân thực. Cũng không ngờ con gái bà lại trở thành bà mối cho mình. Bao nhiêu năm nay, bà luôn từ chối chú Lục, chính là vì sợ con gái không thể chấp nhận chuyện này. Bà thà tự mình chịu thiệt thòi, chứ không để con gái chịu ấm ức, đây có lẽ là tâm nguyện chung của tất cả các bà mẹ trên đời này.
Tôi sẽ không chúc các người hạnh phúc
Sao tôi lại phải chúc các người hạnh phúc, tại sao lại phải tự tay dâng hạnh phúc của mình cho cô? Cô lấy đi hạnh phúc của tôi, đã không cảm ơn tôi thì thôi, lại còn coi tôi như con ngốc vậy. Thẩm Anh Xuân! Cô được đấy! Cô bất nhân thì cũng đừng trách tôi bất nghĩa! Là cô dạy tôi làm như vậy! Là cô cho tôi cáic quyền được làm mọi thứ đối với cô.
Suốt kỳ nghỉ Hứa An Ly không gặp bạn bè, nên khi đến trường gặp lại thấy ai cũng có sự thay đổi lớn. Chu Lệ Diệp đẹp hơn trước nhiều. Từ khi nghỉ đông về nhà, cô luôn giúp mẹ kinh doanh siêu thị và kiêm nhân viên đưa hàng, ngày nào cũng bịch lớn bịch nhỏ vác lên tầng, giảm béo không cần tiêu tiền, như thế không gầy mới là lạ. Tần Ca vẫn đến hát tại quán bar, tiền boa của một tháng cũng đủ tiền học phí của kỳ sau rồi. Đường Lý Dục hình như béo lên một chút và môi thì lúc nào cũng nở nụ cười đầy mê hoặc như trước. Nghe nói, phần trăm quảng cáo trong một kỳ nghỉ của anh ta cũng đỉ cho sinh hoạt cả năm.
Còn về Thẩm Anh Xuân, cũng vẫn cái bộ dạng đại tiểu thư cao quý ấy, bất kể là đứng ở đâu, vị trí nào cô ta vẫn cứ toả sáng. Mỗi lần từ Mỹ về, cô ta đều mang thoe một ít đồ ăn vặt mà trong nước không có để chia cho mọi người. Thẩm Anh Xuân thường nói kháy các anh em của Đường Lý Dục là vật cảnh mà cô ấy nuôi, chỉ khi đói mới nhớ đến cô.
Chu Lệ Diệp thấy ngứa mắt với cái kiểu kênh kiệu của cô ta, đứng một bên lườm nguýt: “Chỉ có nhà cô ta là có tiền chắc? Mẹ tôi mỗi năm cũng kiếm ít nhất một trăm nghìn tệ, đã làm mười mấy năm rồi, tích góp trong mười mấy năm thì cũng được một món kha khá chứ chẳng vừa? Tôi còn chẳng khoe khoang thì thôi, cô ta khoe mẽ cái gì? Bố cô ta cũng chỉ là đại biểu tham tán thương vụ gì đó ở Mỹ, nhưng đó là quyền lực mà hơn một tỷ người dân dành cho ông ấy”
Chu Lệ Diệp lập tức cau mày trợn mắt lên: “Lẽ nào cậu còn muốn trở thành tri kỷ của Thẩm Anh Xuân như với Hà Tiểu Khê sao?”
Cứ coi như không phải tri kỷ, vì sao cứ nhất định phải trở thành kẻ thù.
“Thật quá đáng!”
Nếu như Hứa An Ly không quát to phản đối, thì chắc mấy người họ đã ép cho Thẩm Anh Xuân vào đường cùng. Đã đủ phiền lắm rồi, đừng làm loạn thêm nữa.
Nhưng mọi người có vẻ như không muốn bỏ qua.
“Hứa An Ly, cô ta cướp người yêu cậu, cậu lại còn muốn cảm ơn cái ân đức ấy sao, cậu vĩ đại thật đấy!”. Chu Lệ Diệp lên tiếng phản đối
“Đừng nói khó nghe như thế được không? Cái gì gọi là cướp chứ? Cơ bản là mình không thích anh ta.” Cái từ “thích” ấy nhanh chóng lướt qua với thái độ không mấy tự nhiên của cô.
“Ha ha, cậu không thích? Hứa An Ly, cậu nói to lên một chút, cậu dám nói cậu không thích? Là cậu không thích được thì có” cũng chỉ có Chu Lệ Diệp mới nói ra được những câu sắc bén như thế.
“Đã là thời đại nào rồi? Vẫn còn theo phong cách chủ nghĩa cộng sản? Thần kinh!”
Hứa An Ly chuẩn bị đuổi theo Thẩm Anh Xuân vừa bị Chu Lệ Diệp chọc tức bỏ