Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
h ngộ với mình vậy. Hơn nữa, lúc này nói chuyện gì đó sẽ tốt hơn.
- Ừ. Không phải cậu cũng thế sao? - Mộc Du không ngẩng đầu lên nhìn cậu. Các nữ sinh trong trường đều gọi Minh Ưu là hoàng tử núi băng, lạnh lùng, rất lạnh lùng, chưa từng thấy cậu nói chuyện với ai, cũng chưa từng thấy cậu mỉm cười nhưng vừa rồi cậu đã mỉm cười. Thật sự là rất đẹp!
- Ừ! Văn Hạ là người mẫu của tớ nên. . . - Minh Ưu cũng không biết tại sao mình lại bổ sung thêm một câu như vậy. Hoặc là cậu nhắc nhở bản thân, hoặc là cậu tìm cớ cho sự nhiệt tình của bản thân.
Mộc Du không nói gì thêm nữa. Cô ấy đỡ lấy đồ ăn Minh Ưu đưa cho, cúi đầu ảo não. Dù không nhìn vào mắt nhau, không nói câu nào nhưng Minh Ưu có thể cảm nhận được nỗi đau đang lan tỏa khắp người cô gái này.
Chính vào lúc này, bỗng có những âm thanh rất lạ vang lên ở bệnh viện.
DA ~ DA DA LA LI LA
BI BA LA BI ~ BA LA PA ~ PA LA LA PA
BI BA LA BI ~ BA LA PA ~ PA PA LA PA
BI BA LA BI ~ BA LA ĐA ~ DA DA LA LI LA
BI BA LA BI ~ BA LA PA ~ PA PA LA PA
Chính vào lúc Minh Ưu và Mộc Du đang tìm xem âm thanh đó phát ra từ đâu thì Văn Hạ mơ mơ màng màng móc chiếc điện thoại di động trong túi ra, ngáp dài, liếm đôi môi khô, uể oải hỏi:
- Ai đấy? Tôi ngủ rồi. Có chuyện gì ngày mai nói nhé.
Hai người ngồi đó ngây người. Cô nàng Văn Hạ hoàn toàn hồ đồ coi đây là nhà của họ. Người con gái có thể sinh tồn ở bất kỳ hoàn cảnh nào này quả là mạnh mẽ.
Đây là cú điện thoại của Tô Mạch gọi đến. Anh vẫn chủ động gọi điện. Anh không muốn mất Văn Hạ như vậy. Tình cảm bao nhiều năm nay đâu thể nói hết là hết, thân sen gãy còn nối liền bởi đường tơ. Hơn nữa, anh sẽ không bỏ cô đâu. Bây giờ anh đã bình tĩnh lại rồi. Anh đã biết mình sai ở đâu. Vậy thì mau gọi điện xin lỗi và làm hòa đi.
Nhưng nghe câu đó của Văn Hạ, anh lại không hề nổi giận, cô nàng này đi đâu rồi?
- Em đang ở đâu? - Giọng Tô Mạch rất bình tĩnh, lúc này mới thật sự đáng sợ!
Văn Hạ bừng tỉnh. Sao cô có thể mơ mơ màng màng nghe máy mà không nhìn xem là ai chứ? Nếu như thế, biết đâu Tô Mạch lại cho rằng cô đã tha thứ cho anh.
- Tại sao em lại phải nói cho anh biết? - Văn Hạ ngồi dậy ôm đầu gối nghiêng đầu nói.
Tô Mạch nghe và biết cô đã tỉnh táo, miệng lưỡi cũng ghê thật:
- Em nói đi. Bây giờ nói anh không giận đâu.
- Em không thèm. Em không nói. Anh thích làm thế nào thì làm. - Văn Hạ gập điện thoại lại ném sang một bên, thích hỏng thì hỏng đi, cùng lắm thì tự bỏ tiền ra mua thôi, không thể dễ dàng tha thứ cho đàn ông như vậy được. Mẹ anh đã nói đúng câu này. Cô biết Tô Mạch rất ngang, chỉ cần cô dập điện thoại thì tuyệt đối anh sẽ không gọi lại nên khỏi cần phải tắt máy. Thật buồn cười! Thật đáng buồn! Lúc đó cô nói anh như vậy rất đàn ông. Bây giờ cô lại cảm thấy anh thật là quá đáng.
- Hai nguời không buồn ngủ à? Phải rồi. Minh Ưu, sao cậu không về nhà? Người nhà cậu không lo lắng sao? Cậu mau về nhà đi. Đợi chị Cẩm Sắt khỏi rồi chúng ta tiếp tục vẽ tranh nhé. - Văn Hạ chẳng hề để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người khác. Có gì đâu chứ? Lẽ nào người khác nhìn cô thì cô không sống nỗi sao? Làm người thì phải phóng khoáng, sống theo ý mình, vui vẻ là được rồi, để ý nhiều chỉ làm cô thêm mệt thôi.
Minh Ưu nghe câu này, ánh mắt cậu tối lại nhưng rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường. Nhưng sự biến đổi nhanh chóng đó cũng không lọt qua nổi con mắt của Mộc Du, chỉ có điều cô ấy không nói gì. Mỗi người đều có bí mật riêng của mình, cô ấy cũng có.
Minh Ưu đi rồi. Không phải vì câu nói của Văn Hạ mà vì cậu nhớ ra, hôm nay cậu vẫn chưa chúc mẹ ngủ ngon, có thể mẹ vẫn đang đợi cậu về. Cảm giác được người khác chờ đợi thật hạnh phúc. Có người nhớ đến, có người quan tâm. Trước khi đi, cậu lại nhìn Văn Hạ. Cô vẫn giữ dáng vẻ bất cần đó, không sợ trời chẳng sợ đất. Nếu cậu cũng giống như cô thì có phải là cậu sẽ trở nên vui vẻ hơn chăng?
- Rốt cuộc là có chuyện gì? - Văn Hạ ngoái đầu nhìn bóng Minh Ưu đã khuất, cô vội ngồi xuống bên Mộc Du hỏi. Vừa rồi có Minh Ưu ở đây, họ không tiện nói chuyện nên cô mới bảo cậu đi nhưng nhìn khuôn mặt buồn bã của cậu bé đó. . . Haizzz. . . Mình quả là ác quỷ, không thể ở bên thiên sứ quá lâu được.
Mộc Du nhìn khuôn mặt trắng bệch của Cẩm Sắt, thở dài buồn bã nói:
- Em cũng không biết nữa. Hôm qua, chị ấy và anh rể đã ly hôn. Khi về, chị ấy nhốt mình trong phòng không ăn không uống, cũng không thèm để ý đến em. Em gõ cửa thế nào chị ấy cũng không mở. Hôm nay, em nghe trong phòng có tiếng động. Em đẩy cửa vào thì nhìn thấy chị ấy nằm trên sàn nhà, khóe miệng toàn là máu nhưng chị ấy vẫn kéo em không chịu để em gọi điện cho anh rể. Em cũng không biết thế nào? Rốt cuộc thế nào. Sao lại thành ra như vậy?
Mộc Du kể lại, dường như cô ấy lại trông thấy cảnh tưởng đáng sợ đó. Cô ấy ôm lấy đầu lắc mạnh giống như muốn xua ký ức buồn đó đi.
- Rốt cuộc là tại sao họ lại ly hôn? - Văn Hạ bình tĩnh hỏi. Trước đây, cô luôn ngây thơ cho rằng, những người yêu nhau sẽ mãi ở bên nhau, nên ở bên nhau nhưng trải qua ngày hôm nay, cô biết có rất nhiều