Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
sự hiểu lầm, sự thất vọng, những cái cớ khiến những người yêu nhau chia tay. Chẳng phải cô cũng là một trong số đó sao?
- Em không biết. Chị ấy không chịu nói. Em đã hỏi rất nhiều lần rồi.
- Vậy đừng nói với anh rể em vội. Đợi ngày mai chị Cẩm Sắt tỉnh lại rồi chúng ta sẽ khuyên nhủ chị ấy. - Văn Hạ cảm thấy qua ngày hôm qua, cô đã trưởng thành lên rất nhiều, hiểu được nhiều đạo lý. Tuy rằng cô vẫn tùy hứng nhưng cô biết, không ai chấp nhận sự tùy hứng của bạn một cách vô điều kiện. Nếu có thì người đó rất yêu bạn.
Lần đầu tiên Tô Mạch bị Văn Hạ dập điện thoại, lòng rất buồn nhưng anh vẫn thấy lo lắng. Muộn như vậy, chắc chắn là cô không đến nhà bà nội, Tô Tịch anh cũng hỏi rồi. Rốt cuộc là thế nào đây? Hạnh phúc yên bình của họ đi đâu rồi? Rốt cuộc điều gì đã phá tan sự yên bình của họ? Anh ngồi yên hồi tưởng lại ký ức, tất cả mọi thứ trong căn nhà này, nụ cười, tiếng khóc, sự ầm ĩ, nét đáng yêu, tất cả đều là Văn Hạ.
Anh bất giác nhấc điện thoại lên ấn phím "1". Đợi người bên kia nghe điện thoại, một lần, hai lần, anh nói: "Văn Hạ đừng dập máy của anh, nếu không anh tuyệt đối không chủ động gọi điện cho em đâu". Anh từng nói: "Văn Hạ, tức giận cũng được, tùy hứng cũng được nhưng không được quá ba lần".
Lần cuối cùng, khi anh sắp rơi vào tuyệt vọng, cuối cùng anh đã nghe thấy tiếng thở quen thuộc. Hai người không ai nói câu gì, yên lặng nghe tiếng thở của đối phương.
Mãi sau, Văn Hạ thở dài. Dường như cô đã thoát được mọi gánh nặng, cả người nhẹ như muốn bay lên, cô yếu ớt nói:
- Tô Mạch, em mệt rồi.
Tô Mạch nghe câu đó mà trái tim như có ai đó bóp chặt, đau đớn.
Bản thân đã từng nói sẽ chăm sóc tốt cho cô, để co phải buồn như vậy, tất cả đều là lỗi của anh.
- Cưng đừng như vậy nữa. Mau về nhà đi. - Giọng Tô Mạch dịu dàng dỗ dành cô, dường như anh lo lắng không cẩn thận sẽ làm cô sợ vậy.
Bệnh viện yên tĩnh, Văn Hạ có thể nghe rõ tiếng thì thầm của Tô Mạch. Sự quấn quýt, cái cúi đầu, sự níu giữ của anh, cô đều không kìm nén được. Cô không nỡ làm người đàn ông cô yêu phải chịu dù chỉ là một chút tổn thương nhưng bản thân cô lại làm anh bị tổn thương nặng nề. Nghĩ đến Cẩm Sắt nằm trên giường bệnh không biết Hà Khanh thế nào? Tình yêu của họ, hôn nhân của họ đều sai rồi.
Nghĩ đến tính cố chấp của mình, sự khó chịu của Tô Mạch, cô phải trân trọng tình yêu của họ.
- Tô Mạch, anh đến đón em về nhà đi. - Văn Hạ mỉm cười nói.
Tiếp tục ngọt ngào
Minh Ưu về đến nhà thì cũng gần mười hai giờ, vừa hay gặp Minh Chí Nguyên mới về. Cậu vốn định vờ không nhìn thấy, đi thẳng về phòng mình nhưng lại bị bố gọi lại.
- Con đi đâu? Sao muộn thế này mới về? - Minh Chí Nguyên cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng với con trai để cậu giảm bớt khoảng cách với mình nhưng rõ ràng là bao nhiêu năm này đều chẳng ích gì.
Minh Ưu không quay đầu lại, thản nhiên nói:
- Con có chút việc. Con đi ngủ trước đây. - Sau đó, cậu đẩy cửa về phòng bỏ lại Minh Chí Nguyên một mình đứng ngây người ở hành lang.
Tô Mạch nhìn cô ấy rồi ngoái đầu lại nhìn Văn Hạ đang tựa vào đó như một chú mèo con. Anh cúi người bế cô lên rồi quay lại chào Mộc Du sau đó bước đi. Văn Hạ cuộn người trong lòng Tô Mạch, lén nháy mắt với Mộc Du. Trông cô thật giống một đứa trẻ.
Mộc Du mỉm cười lắc đầu, rõ ràng là chị ấy lớn hơn mình mấy tuổi nhưng cứ như con nít vậy. Thật khiến người khác ngưỡng mộ! Thật hạnh phúc!
Thực ra Văn Hạ không hề ngủ nhưng chỉ có điều cô cũng không biết đối diện với Tô Mạch sau lần đầu chia tay thế nào? Thật ngại quá! Tự mình muốn chia tay sau đó lại tự mình muốn giảng hòa. Thật là mất mặt! Chỉ có điều, cô nhìn thấy Cẩm Sắt và Hà Khanh chia tay thì bỗng nhiên, cô nghĩ dù thế nào cũng phải nắm chặt lấy hạnh phúc của mình. Dù cho không thể vĩnh hằng thì ít nhất cũng phải nắm chặt lấy hiện tại.
Hơn nữa, biết đâu người phụ nữ xấu xa đó lại nhân cơ hội này cướp Tô Mạch đi mất. Cô bảo đảm, nếu có người phụ nữ trên giường của cô thì dù cô có biến thành mà cũng phải quay về bóp chết đôi nam nữ chết tiệt này. Tô Mạch là của cô, chỉ là của cô thôi.
Mùa hè, tuy đã về đêm nhưng nhiệt độ vẫn không hề giảm. Văn Hạ nằm trong lòng Tô Mạch chưa được một lúc mà đã không chịu nổi nhưng cô vẫn cố nhẫn nại. Không biết có phải là trên áo Tô Mạch có thứ gì làm cô thấy nhột không? Cô dùng mũi do thám, giả vờ ngủ thật là không hay.
- Em bôi nước mũi ra người anh sao? - Bỗng nhiên giọng nói uy nghiêm từ trên đỉnh đầu dội xuống.
Văn Hạ mở to mắt ngẩng đầu nhìn anh, nhíu mày không vui nói:
- Xin đừng nói chuyện với một cô gái dịu dàng như vậy.
- Cô gái dịu dàng không cần lau nước mũi sao? - Tô Mạch hỏi.
- Không cần. Cô gái dịu dàng không có nước mũi. - Văn Hạ tràn đầy tự tin nói.
- Ồ! Anh biết rồi. Vậy anh muốn hỏi cô gái dịu dàng mấy ngày nay ăn gì mà nặng thế? - Câu nói rất bình tĩnh của Tô Mạch lại như dội lên nghìn lớp sóng.
Văn Hạ vùng ra khỏi lòng, nhảy xuống chỉ vào mũi anh nói:
- Tô Mạch, anh đừng có lên mặt. Em tha