Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
nh viện thì nhận được điện thoại của Tô Mạch, bảo cô đi lại cẩn thận một chút. Cô vội về tiệm cà phê. Bỗng nhiên cảm giác về mối tình đầu lại xuất hiện. Thế nên mới nói: "Giữa những người yêu nhau mà không có chuyện cãi nhau thì cũng lạ. Cãi nhau là để hiểu nhau hơn mà".
Đến tiệm cà phê, vừa bước vào cửa, Văn Hạ liền ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, đó là Minh Ưu.
Thực ra bản thân cô lúc này có chút mâu thuẫn. Chắc chắn Tô Mạch sẽ không thể chấp nhận chuyện cô làm người mẫu cho Minh Ưu, nếu không thì cũng đã không cãi nhau. Người cứng đầu như thế thì cô cũng chẳng buồn nói. Thế nên, hôm qua hai người không nhắc đến chuyện này. Cô coi như anh thừa nhận, anh coi như cô chấp nhận.
Nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ u sầu của Minh Ưu thì cô lại không nỡ nên cô vẫn cười nói:
- Hôm qua thật cảm ơn cậu. Phải rồi. Bức tranh của cậu thế nào rồi?
- Vẫn ổn. Vẽ được khá nhiều rồi. Hôm nào chúng ta. . . ra ngoài tìm cảnh để vẽ một bức nhé. - Khi Minh Ưu nói câu này, mặt cậu ửng hồng giống như một nam sinh vừa chớm yêu.
- Được. Cho tôi xem tác phẩm của cậu đi. Tôi mong mãi. - Văn Hạ cố ra vẻ hồn nhiên khiến Mèo con ngồi bên ngán ngẩm. Cuối cùng không chịu nổi, cậu buông một câu lạnh lùng: - Chị gái, xin chị đấy. Chị lớn chừng đó rồi. Phải rồi. Hôm qua nhà chị cãi nhau to thật đấy.
Văn Hạ trừng mắt nhìn cậu, mặt cô thoáng ửng đỏ. Người lớn rồi, cũng phải biết ngại chứ. Đáy mắt Minh Ưu thoáng nét buồn. Có điều cậu không để người khác nhìn thấy. Cậu đưa tập tranh cho Văn Hạ, trên mặt nở nụ cười ấm áp đợi cô bình phẩm.
Văn Hạ lật từng trang xem, cô cười, cô tức giận, cô bĩu môi, các kiểu dáng của cô. Cô chưa bao giờ biết những biểu hiện thường ngày của mình lại có thể đáng yêu và sinh động đến vậy. Nhìn bản thân mình mà cô cũng thấy say lòng. Đây là bệnh điển hình của người phụ nữ yêu bản thân.
- Này, chị choáng rồi à? - Mèo con nhìn bộ dạng há hốc mồm ngây người của Văn Hạ mà bước lên huých cô.
- Hả? Đẹp quá! Tôi rất đẹp đúng không? - Văn Hạ cầm bức tranh đưa cho Mèo con xem.
- Chị gái, đây chỉ là bản phác thảo. Nếu có màu thì chị còn đẹp hơn nữa. - Với một người không hề am hiểu nghệ thuật như cô thì Mèo con thật sự không có gì để nói.
- Đúng đấy. Minh Ưu, sau này cậu có thể tặng tôi một bức tranh sơn dầu không? Vẽ tôi ấy. - Văn Hạ vốn định tìm cớ thoái thác, kết quả bây giờ cô lại trở thành anh hùng hiến thân, sớm vứt bỏ sự bảo đảm và khoảng cách lại phía sau. Bây giờ cô muốn có một bức tranh chân dung.
- Được chứ. - Mặt Minh Ưu nở nụ cười. Tốt quá! Cậu có thể làm cho cô mỉm cười, làm cho cô vui. Lúc này cậu cũng thấy rất vui. Đây là hạnh phúc đúng không?
Chỉ có đáy mắt Mèo con lóe lên tia ngán ngẩm. Rất nhiều chuyện, khi muốn ngăn lại thì nó đã xảy ra rồi.
Những ngày vui vẻ
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi. Tất cả đều trở lại như trước lúc chia tay nhưng Tô Mạch trở nên dịu dàng hơn trước đây, nhưng chỉ một chút thôi. Văn Hạ thì sao? Cô cũng biết điều hơn. Là người vừa trải qua chia tay, cô cần cố gắng gìn giữ tình cảm không dễ gì có được này.
Đầu tiên, Văn Hạ bò dậy từ sáng sớm, mắt nhắm mắt mở học nấu cơm. Sau đó, cô đeo cà vạt cho Tô Mạch. Vì việc này mà Tô Mạch đã phải trả cái giá rất đắt. Bởi lẽ Văn Hạ luôn làm không tốt. Mỗi lần thắt cà vạt đều phải mất hơn hai mươi phút, trong khi Tô Mạch lại là người thiếu kiên nhẫn. Trước đây, anh rất thông minh và luôn biết muốn báo đáp lại sự cố gắng của phụ nữ thì cách tốt nhất là hãy vui vẻ hài lòng, như vậy thì Văn Hạ mới vui.
Sau đó anh phải ăn những món kỳ quặc mà Văn Hạ làm hằng sáng, mặc dù không hợp khẩu vị lắm nhưng cảm giác ngọt ngào đó đã chiến thắng tất cả mọi món ăn ngon.
Buổi sáng, thi thoảng Văn Hạ nhận được tin nhắn của Tô Mạch. Việc làm ăn của tiệm bỗng nhiên tốt lên. Hằng ngày, cô và Mèo con đều rất bận rộn. Dường như vì mối quan hệ với cô gái xinh đẹp Du Du mà có rất nhiều nam sinh đến tiệm uống cà phê. Thế nên Văn Hạ đang suy nghĩ xem có nên mời Du Du làm người phát ngôn cho cô không? Nâng tách cà phê đứng bên cửa, đây gọi là gì? Đây là "Cà phê Tây Thi" trong truyền thuyết.
Đó gọi là không đánh không quen. Ba cô gái vì một chàng trai với quan hệ gián tiếp hoặc trực tiếp mà trở thành tình bạn chân thành lâu dài, hoặc có thể gọi là “gian tình”. Thế nên mới nói, có lúc đàn ông cũng không phải là kẻ gây họa.
Hằng ngày, Minh Ưu vẫn đến tiệm cà phê Hạ Mạch 86o. Hằng ngày cậu vẫn ngồi ở góc đó nhìn Văn Hạ, vẽ, thở dài, rất ít nói nhưng trên môi vẫn nở nụ cười. Văn Hạ dần dần phát hiện ra một điều, chỉ khi nào Minh Ưu xuất hiện thì chắc chắn Mộc Du cũng sẽ đến. Tuy cô rất chậm hiểu nhưng với những chuyện tầm phào thì tuyệt đối không thể thiếu cô
- Này, em xem, có phải Du Du có vấn đề không? - Văn Hạ bò bên cạnh Văn Tịch đang chăm chú nhắn tin thì thầm
- Cậu ấy vốn đã có vấn đề mà, đầu óc ấy- Tô Tịch thuận miệng buông một câu. Tuy quan hệ giữa cô và Mộc Du rất tốt nhưng hai người, không ai chịu ai, ngày nào cũng cãi nhau. Bất