Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

thứ cho anh, anh không nên cảm ơn em như vậy. Anh còn dám nói em mập. Vậy thì anh đi tìm người gầy đó đi.
Cô mập ư? Cô đâu có mập. Vóc dáng của cô rất chuẩn mà. Gầy thì có khác gì tấm ván để giặt quần áo chứ?
Tô Mạch cười. Nhìn dáng vẻ đáng yêu có hồn của Văn Hạ, anh bỗng cảm thấy những ngày vừa qua anh như người chết đi sống lại, cả ngày chỉ nghĩ mất cô rồi. Anh không thể sống nổi những ngày không có cô nhưng hôm nay, lúc này anh biết rằng, Văn Hạ của anh vẫn còn ở đây. Dù xảy ra chuyện gì, Văn Hạ của anh vẫn mãi đáng yêu như vậy, mãi vui vẻ như thế. Vì vậy dù anh có làm bao nhiêu việc cũng đều xứng đáng.
Văn Hạ nhìn bộ dáng của Tô Mạch, cô cũng cười, nụ cười ấm áp, dắc ý, vui vẻ. Tô Mạch bước đến kéo tay cô, nhẹ nhàng hôn lên ấn đường [1'> của cô, dịu dàng nói:
[1'> Ấn đường là điểm giữa hai đầu lông mày.
- Sau này em đừng gây chuyện nữa nhé. Ngoan. Em suýt giày vò chết anh rồi đấy.
- Vậy sau này anh đừng nói dối đấy. Nếu không em cũng sẽ mặc kệ anh. Thật đấy! Em thề. - Cô nhẹ nhàng nói, giọng nói có chút nghẹn ngào.
- Không đâu. Không thế nữa đâu. Anh không nói dối em nữa. Mấy ngày không có em, anh buồn muốn chết, cơ thể mệt mỏi, trái tim đau đớn. Sau này, em đừng nhắc đến chia tay nữa nhé. - Tô Mạch dịu dàng dỗ dành cô gái nhỏ trong lòng. Anh hiểu mọi điều về cô và có thể nắm bắt mọi biến đổi tâm lý của cô. Thế nên anh luôn biết khi nào nên đối xử với cô thế nào. Chỉ có điều có lúc, anh không kìm nén được tật xấu của mình.
- Vâng. Không chia tay nữa. Em sợ anh bỏ đi với người khác. Em bảo đảm anh không chê em mập, không chê em tùy hứng, không chê em lười, mãi mãi yêu em, mãi mãi mãi mãi. . . - Văn Hạ vẫn chưa nói hết câu thì miệng cô đã bị nụ hôn của Tô Mạch chặn lại. Hai người ôm chặt lấy nhau. Ánh đèn đường kéo dài bóng hai người, hòa quyện với nhau.
- Sao lâu thế rồi mà em vẫn không học được cách hôn vậy?
- Làm gì có? Em hôn rất giỏi mà. Thực ra là tại em mỏi vì phải thè lưỡi ra lâu như vậy.
- Vậy em thè lưỡi ra cho liếm một cái rồi rút về được không?
- Xì! Anh đúng là kẻ háo sắc đa tình.
- Chúng ta đều đã trưởng thành. Hơn nữa lại sắp kết hôn. Thế thì có là gì chứ?
- Em vẫn còn nhỏ mà. Ha ha. . .
- Chúng ta kết hôn đi.
- Chưa cần.
- Cần.
- Chưa cần mà. . .
Hai người ngồi trên xe không ngừng đôi co, cười đùa. Tiếng cười, tiếng đôi co cứ xa dần xa dần. Đây không phải là tình yêu sao? Tranh cãi, khóc lóc, hiểu nhầm và cuối cùng tất cả đều tan biến bởi họ không thể nào quên được những giây phút ngọt ngào, hạnh phúc đã từng trải qua. Thế nên, cuối cùng họ vẫn ở bên nhau.
Sáng sớm hôm sau, Văn Hạ bò dậy chạy đến bệnh viện thăm Cẩm Sắt. Khi cô đến thì thấy Cẩm Sắt đang ngồi tựa vào đầu giường ăn cháo, sắc mặt vẫn trắng bệch, đôi môi hơi khô. Dưới sự hành hạ của bệnh tật, nhan sắc của cô gái xinh đẹp cũng dần bị phai nhạt.
- Sao em đến sớm thế? Ưu Ưu nói hôm qua bạn trai em đến đón à? Tiếc là chị không gặp. - Cẩm Sắt cô gắng tỏ ra thoải mái hơn một chút, nở nụ cười yếu ớt trêu chọc Văn Hạ.
- Chị muốn gặp thì lát nữa em đưa đến cho chị gặp. Chị Cẩm Sắt, rốt cuộc chị bị làm sao vậy? - Thực ra Văn Hạ không nỡ nhìn thấy cô ấy giày vò bản thân như vậy. Hơn nữa, nếu cứ thế này thì sớm muộn gì cũng có ngày xảy ra chuyện.
Cẩm Sắt vẫn giữ nụ cười trên môi. Vẻ đẹp lúc ốm càng khiến người ta thêm xót thương.
- Không sao. Chị mệt thôi.
- Chị thật sự coi em là trẻ con sao? Mấy hôm trước, em cũng đã chia tay. Em cũng biết mùi vị của nó thế nào. Tại sao đau khổ như vậy mà chị không cúi đầu giảng hòa đi? Cúi đầu khó như thế sao? - Bây giờ Văn Hạ không nỡ thấy người khác không trân trọng hạnh phúc của họ. Khó khăn lắm mới có được tình yêu và cuộc hôn nhân thế mà lại dễ dàng phá bỏ nó như vậy. Điều này chỉ càng làm cho cô thêm sợ hãi về hôn nhân.
Cẩm Sắt nghe cô nói như vậy thì nở nụ cười để che đi nỗi buồn khó tả:
- Văn Hạ, có rất nhiều việc không như ta tưởng, có rất nhiều việc không thể nói thành lời. Em cũng đừng hỏi chị tại sao. Nếu em coi chị là chị thì hãy ủng hộ chị. Chị chỉ có thể nói, chị làm như vậy là kết cục tốt nhất với anh chị, với Hà Khanh và với cả chị.
Văn Hạ nhìn dáng vẻ đau khổ không nói nên lời của Cẩm Sắt, cô nghĩ đến bộ dạng đau khổ chán nản của Hà Khanh mà không nén được tiếng thở dài. Tình yêu thật sự là thứ giày vò con người.
- Chị, chị cứ nghỉ ngơi đi. Hồi nhỏ, người lớn luôn nói: "Hãy học tập Cẩm Sắt". Lúc đó, mẹ em nói: "Mẹ muốn con bằng nửa chị ấy thì mẹ đã hài lòng lắm rồi". Thế nên hồi nhỏ em rất hay phản đối chị nhưng khi lớn lên, em thấy chị và anh Hà Khanh từng bước vượt qua khó khăn mà cảm thấy tình yêu thật kỳ diệu. Chỉ cần chị kiên trì thì hai người ắt sẽ ở bên nhau. Chị, em không khuyên chị. Chị chỉ cần sống tốt là ổn rồi. - Lời Văn Hạ ẩn chứa nhiều thất vọng, nhiều bi thương. Cô biết, chắc chắn chị Cẩm Sắt đã có chuyện. Nếu không thì chị ấy sẽ không đối xử với Hà Khanh như vậy. Rõ ràng hai nguời yêu nhau sâu nặng mà cứ phải đẩy anh ấy đi thì đúng là một chuyện vô cùng tàn nhẫn.
Khi cô vừa ra khỏi bệ