Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài
Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
kể nơi yên tĩnh nào có hai cô thì đều trở nên huyên náo. Người Trung Quốc có câu: Một cô gái tương đương ba trăm con vịt nhưng Mèo con nói, hai người con gái không phải là những cô gái bình thường, mỗi người bọn họ ít nhất phải năm trăm con vịt. Đó là khi Văn Hạ trầm tư. Còn nếu Văn Hạ cũng gia nhập hội thì ba cô gái này tuyệt đối phải tương đương hai nghìn con vịt quạc quạ quạc mãi không thôi.
- Không đâu, không đâu. Chị phát hiện ra dù có chuyện gì hay không thì Du Du cũng rất hay nhìn Minh Ưu. Liệu có phải là có tình cảm hay không? – khẩu khí buôn chuyện của Văn Hạ càng ngày càng rõ, dáng vẻ cũng càng ngày càng nhiệt tình nhưng Tô Tịch vẫn không để ý đến cô
Vậy mà cũng nói. Minh Ưu còn nhìn chị đấy thôi, nhìn chằm chằm là đằng khác- Tô Tịch ngoáy đầu lại bất cần nhìn Văn Hạ rồi lại cắm cúi vào chiếc di động của mình. Văn Hạ khinh thường người con gái như vậy, chỉ biết ôm điện thoại di động chờ niềm vui từ đàn ông. Có gì ghê gớm chứ?
- Xì! Em bịt cái miệng của mình lại đi. Nếu Tô Mạch mà biết thì chị chết chắc đấy. Minh Ưu đến tìm cảm xúc, em hiểu gì chứ?
- A…! Anh Mạc Đông sắp đến. Anh Mạc Đông sắp đến. Chị Văn Hạ, chị mau cùng em đi sắm quần áo đi – Tô Tịch nhảy từ trên ghế xuống, xúc động nói với Văn Hạ
Văn Hạ làm bộ thản nhiên, cố ý bình thản nói:
- Giờ em mới biết sao? Không phải là chị nói Mạc Đông sắp đến sao? Anh em nói mấy hôm rồi
- Vâng vâng! Anh ấy đến đây mở rộng việc kinh doanh. Ha ha! Mùa xuân của em lại đến rồi – Tô Tịch cười khanh khách khiến mấy vị khách đang uống cà phê cũng phải giật mình nhìn cô ấy
Bình thường, chắc chắn cô ấy sẽ nói:
- Nhìn bà đây làm gi?
Hôm nay tâm trạng cô ấy rất vui nên dịu dàng cười trừ dịu dàng nói:
- Hi hi! xin lỗi đã làm phiền
Văn Hạ làm ra vẻ suy sụp. Một người đàn ông có thể làm cho cô gái mạnh mẽ trở nên dịu dàng quả là tài giỏi. Cô gái này lại vô cùng đáng nể, có thể diễn chuyện tình nam nữ ở bất nơi đâu.
Từ sau khi quay về, Tô Mạch luôn cố ý giữ khoảng cách với Khâu Tư. Không biết có phải anh quá nhạy cảm hay là quá tự hào về mình mà anh luôn có cảm giác Khâu Tư đối xử với anh có cái gì đó không bình thường, cộng thêm cơn ghen của Văn Hạ khiến anh chỉ dám từ xa nói chuyện với Khâu Tư mà thôi.
Nhưng rốt cuộc vì là bạn bè làm ăn nên hai người không tránh được việc gặp nhau vì công việc.
Khâu Tư thì sao? Đối với sự né tránh của Tô Mạch cô có vẻ không vui. Những cô gái kiêu sa đều như vậy. Giống như Văn Hạ cảm thấy người khác đều phải nhường mình, cô đều chỉ là tùy hứng. Nhưng Khâu Tư thì khác, cô ấy là công chúa kiêu kỳ. Cô ấy cảm thấy mọi người đều phải ngưỡng mộ mình mới đúng. May mà Văn Hạ không nghe thấy câu này. Nếu không chắc chắn cô ấy sẽ chỉ vào mũi Khâu Tư mà nói:
- Công chúa có gì ghê gớm chứ? Chị cô đây là nữ vương, là mẹ công chúa đấy
Nhưng có rất nhiều chuyện, nếu bản thân không tranh giành thì có thể sẽ trở thành sai lầm, tranh giành thì có thể sẽ thành công. Thế nên sau vài ngày im lặng, cuối cùng Khâu Tư vẫn đến gõ cửa phòng Tô Mạch.
- Có chuyện gì vậy? – Tô Mạch nhíu mày nhìn cô gái đứng chặn trước cửa.
Khâu Tư cười, có cảm giác như câu nói của Tô Mạch rất buồn cười:
- Tối mai họp lớp, anh không quên đấy chứ?
- Đương nhiên. Phải rồi Mạc Đông cũng đến đấy. – Tô Mạch trả lời rất tự nhiên
- Vậy sao? Lâu rồi không gặp cậu ấy. Phải rồi. Anh có đưa “vợ chưa cưới” của anh đi không? Mọi người đều muốn gặp đấy – Khâu Tư tỏ ra rất bình thường với sự xuất hiện của Mạc Đông. Khi rất nhiều chuyện quay về thì đều sẽ dự đoán được. Tuy Trung Quốc rất lớn nhưng có nhiều thứ dù muốn tránh nhưng cũng chẳng được
- Ừ, tất nhiên rồi!
- Phải rồi, lần trước em không gây phiền phức gì cho hai người chứ? – Khâu Tư vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Mạch, như thể không muốn bỏ qua bất kỳ nét mặt nào của anh. Nhưng thật thất vọng, Tô Mạch vẫn thản nhiên trả lời cô ta: “Tất nhiên là không! ”
- Khì khì! Vậy thì tốt. Phải rồi, nghe nói lúc trước, vợ chưa cưới của anh đã biểu diễn một vở kịch rất hay ở đây – Khẩu khí nói câu này của Khâu Tư khiến Tô Mạch chạnh lòng. Trước đây, sao anh không phát hiện ra cô gái này có thể nói như vậy chứ?
Chuyện Văn Hạ làm náo loạn công ty Minh Thị đã trở thành chuyện nhà nhà đều biết. Thường xuyên có các giám đốc bộ phận trêu đùa anh, nói nhà anh có bà chủ thật gan dạ. Anh không hề cảm thấy mất mặt hay điều gì vì anh thích Văn Hạ như vậy. Văn Hạ không sợ trời cũng không sợ đất. Hơn nữa anh cũng không nỡ để cô bị bắt nạt. Tuy cô nhân viên lễ tân đã nói những lời không phải với Văn Hạ nhưng anh không tìm cô ta để hỏi tội thì cũng đã là may lắm rồi. Đến bây giờ, cô nhân viên lễ tân nhìn thấy Tô Mạch đều hết sức dè chừng.
Tất cả mọi người đều biết, người đầu tiên đi dép lê bước vào công ty Minh Thị là vợ chưa cưới của Tô Mạch, là cô gái có tên Văn Hạ. Cô gái đó khiến các cô gái khác phải ghen tỵ và các chàng trai khác đều phát sợ.
Thực ra nhắc đến Mạc Đông, người có quyền phát ngôn nhất có lẽ là Tô Tịch. Tất cả những gì liên quan đến Khâu Tư đều đã kết thúc, đó cũng đều