Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.

do Mạc Đông. Bởi lúc đó ngày nào Mạc Đông cũng luôn miệng nhắc đến cái tên Khâu Tư, trong lòng cũng nhớ đến Khâu Tư. Tuy nhiên Tô Tịch cũng vẫn tỏ vẻ điềm nhiên như không, bởi dùng con mắt của phụ nữ để nhìn, lúc đó rõ ràng là Khâu Tư đang có ý với Tô Mạch nhưng Mạc Đông vẫn cứ mê mẩn không thôi.
Cuối cùng Mạc Đông đã ra đi. Tô Tịch đem mọi thứ đổ dồn vào Khâu Tư. Bởi lần đó cô đã lén bám theo Mạc Đông và thấy anh nói với cô ta:
- Anh yêu em. - Anh mắt người con trai tràn ngập sự chờ đợi và mong ngóng, ánh mắt của cô gái lạnh lùng và giá băng. Điều đó khiến cho Tô Tịch thật sự đau lòng thay cho Mạc Đông. Đúng vậy. Khâu Tư đã từ chối anh vì cô nói rằng anh không bằng Tô Mạch.
Mạc Đông đi rồi, không nói gì mà bỏ đi. Tô Mạch là người bạn tốt nhất của anh. Anh biết Tô Mạch không có ý gì với Khâu Tư nhưng người con gái anh yêu lại có tình cảm với người bạn của anh. Anh bị kẹp ở giữa mới là người khốn khổ nhất. Tay trái viết chữ "yêu", tay phải viết chữ "tình", bên nào cũng khó bỏ. Cuối cùng, chỉ có thể lựa chọn kết cục im lặng như thế.
Có thể đến bây giờ Tô Mạch vẫn không biết tại sao Mạc Đông bỗng nhiên lại bỏ đi, tại sao Khâu Tư đột nhiên nhiệt tình với anh nhưng Tô Tịch biết, đây đúng là giấc mơ bao năm đè nén lên tất cả mọi người. Nhưng cô không biết liệu giấc mơ này có là giấc mơ đẹp không? Cô chỉ biết Mạc Đông đã quay về. Cô đã khôn lớn và cô có thể giành lại hạnh phúc của mình như Văn Hạ.
Minh Ưu ngồi trong góc và cảm giác luôn có một đôi mắt nhìn cậu, nhưng cậu vờ như không biết vì cậu đã sớm quen bị chú ý như vậy. Nhiều lúc có rất nhiều người sinh ra đã phải sống trong môi trường như vậy, không thể kháng cự mà đành phải thích nghi.
Mộc Du đứng sau lưng nhìn cái bóng gầy yếu của Minh Ưu. Thực ra, khi vừa nhập học, cô đã từng nghe nói khoa Mỹ thuật có một nam sinh như vậy. Tao nhã. lạnh lùng, ít nói, u sầu, cả trường đồn Minh Ưu giống như tượng thần. Từ nhỏ cậu đã có thành tích đặc biệt tốt, vẻ ngoài hoàn mỹ, gia đình giàu có, lại chưa từng có bạn gái, thế nên tất cả các nữ sinh đều nghĩ, người con gái thế nào mới có thể đứng bên cậu. Trước đây, Mộc Du rất khinh thường những cô gái đó nhưng khi thật sự tiếp xúc với nam sinh này thì cô cũng không tránh khỏi ý nghĩ, rốt cuộc cô gái thế nào mới xứng với chàng trai này đây?






Tình yêu của hai người
Tô Mạch sau khi tan ca liền nói với Văn Hạ về chuyện họp lớp. Thực ra, phần lớn bạn bè của anh đều biết Văn Hạ, chỉ có điều Tô Mạch ít khi liên lạc với bạn học cấp ba nên cô cũng không quen họ.
Bình thường Văn Hạ sẽ vênh vênh váo váo nhưng thực ra cô lại rất sợ gặp người lạ nên ăn tối xong, khi Tô Mạch đang chơi điện tử đánh quái vật thì Văn Hạ bê cốc nước hoa quả đến. Cô đứng sau anh nhìn một lát rồi thì thầm:
- Có gì vui không? Trông chúng xấu xí quá!
- Em có biết nếu người ta nghe thấy em nói câu này thì em có thể bị đánh không? – Tô Mạch không ngoái đầu lại mà vẫn chăm chú nhìn vào màn hình, Văn Hạ lén bĩu môi. Đàn ông thật tẻ nhạt. Anh trai, chị dâu, người đàn ông của cô đều chơi trò chơi này, lại còn rủ cô chơi. Cuối cùng người đều từ bỏ ý định đào tạo cô. Thực ra là gỗ mục không thể chạm khắc
Tin đồn lập tức dội đến bên tai Văn Hạ. Cô ngồi bên cạnh anh dịu dàng nói:
- Chồng ơi, chồng nói xem. Vì chuyện tối qua, em có nên bảo Tô Tịch không đi được không?
- Không được, Không nói.
- Chồng ơi, chồng nói đi mà.
- Không được. Không nói.
- Chồng ơi, chồng à, chồng nói đi mà, nói đi mà
- Em đừng hỏi nữa. Tóm lại là không thể nói
- Tô Mạch chết tiệt, anh có nói hay không?
- Không nói.
- Được. Anh bắt nạt em, em sẽ mách tội anh.
- Em mách ai cũng vô ích. Nói hay không thì cũng là không nói.
. . . Im lặng một lúc.
- Không nói thì thôi. Giờ anh có muốn nói em cũng không nghe. - Văn Hạ cắn răng nói xong thì bê cốc nước hoa quả vừa mang đến đi. Tô Mạch gọi với phía sau, anh vẫn chưa uống mà. Văn Hạ ngoái đầu lại lườm anh, hậm hực nói, uống cái đầu anh ấy, không cho anh uống nữa.
Sau đó Văn Hạ phân tích lời Tô Mạch nói. Theo cách nói đó thì Mạc Đông, Khâu Tư, Tô Tịch và Tô Mạch là bốn mối tình đơn phương, mỗi người theo đuổi một người. Thật buồn cười! May mà cả bốn ngươi đều không quay đầu. Nếu không, chỉ cần một người quay đầu lại thì sẽ không có kết cục như ngày hôm nay. Không đúng, không đúng. Chỉ cần Tô Mạch nhà cô giữ vững lập trường là được rồi. Nếu đã vậy thì thật sự không thể để Tô Tịch chạy đến đó. Khi chưa làm rõ mọi thứ thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Hôm nay cô phải nghỉ ngơi đã. Ngày mai, cô sẽ an ủi cô ấy.
Vừa ngủ đến nửa đêm thì điện thoại bỗng đổ chuông. Tiếng chuông réo lên giữa đêm nhưng hai ngươi lười biếng chẳng ai chịu dậy nghe. Nhưng người gọi điện thoại lại cực kỳ ngoan cố, cứ gọi mãi gọi mãi. Cuối cùng Văn Hạ không chịu nổi phải dậy nhấc điện thoại lên thì nghe tiếng bà Tống Vận lo lắng ở đầu dây bên kia:
- Nhanh lên, nhanh lên, kẻo khóng kịp mất.
Văn Hạ vừa nghe thì lập tức tỉnh ngủ:
- Mẹ,