Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

sao thế ạ? Sao thế ạ? Chúng con sẽ đến ngay.
Đầu dây bên bà Tống Vận rất ầm ĩ. Dường như bà có vẻ rất bận rộn. Ý nghĩ đầu tiên của Văn Hạ là bà nội bị ốm. Không đợi nghe rõ bà Tống Vận nói gì, cô liền gác điện thoại, bò lên giường đánh thức Tô Mạch. Nhanh lên anh, nhanh lên anh, bà nội bị ốm.
Tô Mạch vừa nghe thì lập tức tỉnh ngủ ngay. Hai ngươi mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất không kịp mang giày, cứ thế đi cả dép lê chạy ra ngoài - Tô Mạch lái xe đến nhà bà nội thì bà Tống Vận đã toát mồ hôi đứng đợi hai con, mặt đỏ phừng phừng, không hiểu hỏi:
- Vội như vậy làm gì? Vẫn chưa sinh mà.
Hai người đầu vã mồ hôi đứng trước cửa nhìn nhau cùng hỏi: - Bà nội không bị ốm ạ?
- Hai đứa ốm thì có. Không đợi mẹ các cháu nói cả. - Bà nội chống gậy bước ra, trợn tròn mắt nhìn hai người
Thấy bà nội vẫn ổn, Tô Mạch không hiểu hỏi
- Rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Văn Hạ bĩu môi hỏi:
- Không phải mẹ nói có chuyện sao?
Bà Tống Vận đã hiểu liền cười hà hà. Đứa trẻ này thât đáng yêu. Bà mở cửa chỉ vào góc phòng khách nói:
- Hai con xem, Lu Lu sinh con. Mẹ gọi các con đến xem
Lu Lu là chú chó Hiromi nhỏ mà bà nội nuôi. Nó tròn xoe như một cuộn len trắng. Bình thường Văn Hạ khó chịu nhất khi ăn cơm ở nhà bà nội là cô vẫn chưa ăn được cơm thì đã ăn phải lông của Lu Lu nhưng bà nội và mẹ chồng đều rất quý hai chú chó Hiromi này nên cô cũng đành phải chịu đựng. Hơn nữa, dần dần cô cũng thích hai chú chó đáng yêu này.
Jo Jo đứng bên cạnh lo lắng nhìn Lu Lu. Cún con vẫn chưa chào đời. Mọi người trong nhà ai nấy đều lo lắng. Lu Lu lần đầu tiên làm mẹ nên xem ra cũng không có kinh nghiệm lắm. Nó bò ra nền nhà kêu gào đau đớn.
- Tô Mạch, sau này chúng ta đừng sinh trẻ con nữa nhé - Văn Hạ nhìn Lu Lu đau đớn như vậy mà buột những lời tự đáy lòng.
- Không được đâu. Hai con mau kết hôn sinh con thôi, Cả hai đều trường thành cả rồi. - Tô Mạch vẫn chưa kịp phản ứng gì trước câu nói của cô thì bà Tống Vận và bà nội đã chỉ trích. - Bà nội đã từng này tuổi rồi, muốn bế cháu lắm rồi Văn Hạ không chịu kết hôn làm bà lo chết đi được.
Văn Hạ cúi đầu không nói gì, im như thóc. Nhưng cô không ngờ bà Tống Vận lại nhắc đến chuyện này như thể ngày mai bà sẽ gọi điện cho mẹ Văn Hạ nói chuyện tổ chức lễ cưới vậy. Văn Hạ vẫn không nói gì. Cô biết có rất nhiểu chuyện không thể tránh được. Hơn nữa, củng đến lúc phải kết hôn rồi. Kéo dài lâu như thế tuy sinh con rất đau nhưng xem ra cũng rất vui.
Khổ sở cả tối, sáng sớm Tô Mạch lái xe về nhà thay quần áo, Văn Hạ vẫn ngủ ở nhà bà nội. Không phải anh không muốn đánh thức cô dậy mà thật sự là không thể đánh thức nổi. Hôm qua, Lu Lu sinh hai chú cún con: một chú cún đen, một chú cún đốm. Văn Hạ ôm lấy chú cún con và còn đặt tên cho nó là Hắc Hắc, một cái tên mà mọi người đều khó chấp nhận, một cái tên thật mạnh mẽ!
- Bà nội, nhà mình còn gì ăn không ạ? Hắc Hắc của cháu vẫn khỏe chứ ạ? - Văn Hạ thức dậy nhìn đồng hồ thì đã hơn chín giờ rồi. Cô định không đến cửa tiệm nữa mà sẽ ở nhà chăm sóc Hắc Hắc của cô.
- Nha đầu lười biếng. Trong bếp có đồ ăn đấy. Lâu lắm rồi cháu không đánh mạt chược với ta. Hôm nay, cháu đừng đến cửa tiệm nữa. Tối Tô Mạch sẽ đến đón cháu. Sau đó bà sẽ cho cháu mang nó về nuôi. Cháu xem, cháu sinh con thì mẹ cháu cũng về nghỉ hưu để trông con cho cháu – Khuôn mặt hiền từ của bà nội ánh lên vẻ mờ ám khiến Văn Hạ cảm thấy sau lưng mình có một luồng gió lạnh.
- Để sau đi ạ, chúng ta đi thôi, chúng ta lên tầng trên đánh mạt chượt đi ạ. – Văn Hạ cầm chiếc bánh bao lấy từ trong bếp ra, kéo bà nội lên tầng trên. Trẻ con ơi là trẻ con, bây giờ mẹ trẻ con vẫn chưa muốn gặp con, con đừng ra nhé.
Hà Khanh cũng vừa đi công tác về. Công ty ngày càng lớn và anh cũng ngày càng bận. Hôm nay đi qua tiệm cà phê của Văn Hạ, anh định vào ngồi một lát nhưng không ngờ Văn Hạ lại không có ở tiệm. Anh chào Mèo con. Khi anh định đi thì Cẩm Sắt ôm máy tính xách tay bước vào.
Cẩm Sắt không ngờ sẽ gặp Hà Khanh ờ đây. Ngẩng đầu lên thấy người ngày nhớ đêm mong, trong giây lát cô thoáng lúng túng, ánh mắt tràn ngập sự lưu luyến nhưng cô nhanh chóng giấu đi tình cảm đó vào tận đáy lòng, cười nhạt nói:
- Thật trùng hợp!
Hà Khanh không nói gì mà cứ nhìn chăm chăm vào Cẩm Sắt. Cô gầy và tiều tụy. Anh biết cô sống cùng Mộc Du. Hằng ngày anh đợi cô ở dưới nhà mà cô không chịu ra gặp
Tai sao họ lại thành ra như vậy? Thế nên anh đã bỏ đi, đi nơi khác, trốn chạy, trốn chạy khỏi thành phố này, trốn chạy khỏi tất cả những tin tức liên quan đến cô. Cô vứt bỏ anh như vạy, vứt bỏ gia đình họ, còn anh lại chẳng nói được gì.
- Dạo này em có khỏe không? - Hà Khanh nhìn cô buồn bã nói, ánh mắt anh không thế che giấu được sự quan tâm.
- Vẫn ổn ạ. - Giọng khách sáo của Cẩm Sắt làm Hà Khanh bừng tỉnh. Đúng rồi, Họ đã ly hôn. Họ không còn quan hệ gì nữa. Thậm chí những người bạn còn thân thiết hơn họ.
- Ừ! Vậy anh. . . còn có việc. Anh đi trước đây. - Nói xong, Hà Khanh vội bỏ đi, bỏ lại cho Cẩm Sắt cái bóng gấp gáp. Cẩm Sắt thẫn thờ nhìn theo hướng anh đi mà tự