Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
nhủ, Hà Khanh, kiếp sau em sẽ bù đắp cho anh.
Mèo con nhìn hai người ở cửa thất vọng lắc đầu, thật không hiểu thế giới của họ có chuyện gì nữa? Họ yêu nhau nhưng lại làm khổ nhau như vậy. Không như cậu, mặc dù rất nhiều người không hiểu, không ủng hộ tình yêu của cậu nhưng cậu vẫn cố gắng để yêu. Cậu không bận tâm đến ánh mắt của người khác vì tình yêu là chuyện của hai người.
Họp lớp
Buổi tối khi Tô Mạch đến đón Văn Hạ, anh đã giật mình vì cách ăn mặc của cô. Cô vừa cùng Tô Tịch đi mua sắm về. Tô Tịch không biết mắc bệnh ở đâu mà làm cho cô toàn thân như vậy, rất kỳ quái. Đồ ren trên người Văn Hạ làm cô giống như cô nữ sinh cấp ba vừa đi học về,
Cô mặc chiếc áo hai dây màu đỏ, váy bò, đều là những bộ đồ mà bình thường Tô Mạch không đồng ý cho cô mặc, lúc này lại càng không thể. Người con gái của anh đâu thể để cho người khác ngắm được.
- Em vào nhà thay đồ đi. Em mặc như vậy không lạnh sao? - Tô Mạch không vui. Từ sau khi giảng hòa, địa vị trong nhà của anh dường như đã bị đảo ngược trở lại, dạo này Văn Hạ càng ngày càng to gan.
Văn Hạ chau chau mày không nói gì. Tô Tịch nói, hôm nay chắc chắn Khâu Tư sẽ đi, chắc chắn sẽ ăn mặc như nữ thần Athena (Trong thần thoại Hy Lạp, nữ thần Athena là vị thần của nghề thủ công mỹ nghệ, trí tuệ và đồng thời cũng là vị thần chiến tranh chính nghĩa. Athena là vị thần bảo hộ của thủ đô Athena của Hy Lạp) vì vậy cô nên thể hiện tuổi trẻ của mình. Hơn nữa, sau đó chắc chắn sẽ đến quán rượu, phải để cho Tô Mạch biết rằng người con gái bên cạnh anh là cô gái hiện đại chứ không phải cô nàng hoang dã.
Tô Mạch vuốt tóc cô giống như vuốt ve một chú chó con vậy. Anh cười nói:
- Ngoan lắm!
Vì phải đưa Văn Hạ đi mua đồ nên khi Tô Mạch và Văn Hạ đến nhà hàng thì cũng khá muộn. Văn Hạ đi lên trước cửa phòng thì bỗng dừng bước, kéo tay Tô Mạch.
Tô Mạch ngoái đầu lại nhìn bộ mặt căng thẳng của Văn Hạ, cười nói:
- Không sao đâu. – Rồi anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô. Cánh cửa phòng bỗng mở ra.
Mọi người trong phòng đều quay đầu lại nhìn đôi đứng trước cửa. Mặt Văn Hạ đỏ ửng lên như quả táo chín. Tô Mạch làm ra vẻ tỉnh bơ, cười, gật đầu, vẩy tay với mọi người. Sau đó anh nhìn hướng về Khâu Tư mở cửa, thản nhiên nói:
- Em đến rồi à?
Khâu Tư không ngờ tự mình mở cửa ra lại nhìn thấy một cảnh ngọt ngào như vậy, trong lòng có chút cay đắng, mặt cũng không đủ bình tĩnh như thường ngày, nụ cười khô khốc, cô ta không thèm nhìn Văn Hạ lấy một cái mà cứ thế bước thẳng ra ngoài.
Mọi người trong phòng đang định trêu Khâu Tư, nói mối tiền duyên của cô và Tô Mạch thật sự có thể tiếp tục thì kết quả lại xuất hiện cảnh tượng như vậy. Thật không biết có phải thượng đế đã an bài hay không? Hai nhân vật nam và nữ chính trong vụ scandal đã đến, hơn nữa bên cạnh nhân vật nam còn có người bạn gái nhỏ đáng yêu. Miệng ai ấy đều há hốc ra nhìn cô dâu nhỏ Văn Hạ mà chỉ muốn trêu chọc một chút.
- Ái chà! Anh Tô, mọi người đang nói đến anh đấy. Mau vào đi, vào đi. - Một người bạn cũ của Tô Mạch cười ẩn ý, vẫy gọi Tô Mạch.
Văn Hạ ngẩng đầu lên liếc nhìn rồi lại lập tức đỏ mặt cúi xuống. Bình thường cô rất mạnh miệng nhưng khi đến những nơi long trọng thì lại không ổn, đặc biệt là gặp nhiền người, cô chưa từng rơi vào cảnh ngộ như vậy, xấu hổ quá đi mất.
- Cậu có thể nói điều tốt gì đó về tớ được không? Xin giới thiệu với mọi người. Đây là Văn Hạ, vợ chưa cưới của tớ. - Tô Mạch dắt tay Văn Hạ đến bên bàn giới thiệu với mọi người, trên mặt nở nụ cười cực kỳ hạnh phúc.
Chàng trai vừa nói lúc nãy lập tức chạy đến chỗ hai người, kéo ghế cho Văn Hạ, cười hì hì nói:
- Chị dâu, chị mau ngồi đi, ngồi đi ạ.
Văn Hạ xấu hổ nhìn anh ta, đáp lại bằng tiếng nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu:
- Cảm ơn anh. - Sau đó cô ngồi xuống cực kỳ lịch sự. Cô vẫn ngẩng đầu lên lén nhìn bộ mặt đắc ý của Tô Mạch.
Tô Mạch thất vọng lắc đầu, trả lời cô bằng một ánh măt sắc lẹm, Văn Hạ không phải là cô gái dịu dàng như mọi người nói đâu.
- Chị dâu, chị không biết sao? Hồi còn đi học, anh Tô được rât nhiều nữ sinh yêu mến khiến chúng em ghen tỵ chết đi được. Các bạn nữ theo đuổi anh ấy có thể xếp hàng dài từ đây ra đến tận bến tàu hỏa cơ. - Chàng trai vừa nãy cũng vừa kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Văn Hạ nói, miệng cười hì hi rất thú vị. Thực ra đi họp lớp luôn cần có những người như vậy. Nếu không thì không khí sẽ không thể sôi động lên được.
- Cậu đi đi. Vợ tớ biết cậu là ai chứ? Đừng nói linh tinh.
Tô Mạch sợ Văn Hạ về nhà sẽ hỏi tội anh nên vội vã ngăn chặn ngay.
- Phải rồi. Chị dâu, em quên tự giới thiệu. Em là Đại Đầu, là tiểu đệ trước đây của anh Tô ạ. Bây giờ anh ấy hoàn lương rồi, sau này có ai bắt nạt chị thì chị cứ bảo Đại Đầu em.
Chàng trai đó vẫn cười hì hì tự giới thiệu về mình. Thực ra Văn Hạ thấy anh ta rất đáng yêu, ít nhất cũng là người đầu tiên có ý tốt với cô.
Lúc này, cánh cửa mở ra, Khâu Tư nở nụ cười trên môi bước vào. Cô ta đi vòng qua chiếc bàn và ngồi xuống chỗ dối diện với