Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.
Tô Mạch. Mọi người bảo gọi thức ăn lên đi. Tô Mạch nhìn Mạc Đông vẫn chưa đến nhưng anh không nói gì, gật đầu bảo gọi thức ăn.
Văn Hạ chưa từng gặp bạn của anh, thế nên cô không biết gì về bạn học thời cấp ba của Tô Mạch nhưng bây giờ xem ra, năm đó Tô Mạch là một người rất có địa vị trong lớp.
Ăn ăn uống uống, một lát sau những bình rượu trắng trên bàn đã vào bụng mọi người. Ai nấy cũng đều hiện nguyên hình, cùng nuối tiếc nói về những chuvện đã qua. Văn Hạ ngoan ngoãn ngồi đó ăn. Lúc này, cô chỉ cần nghe là tốt rồi
Nhưng cô cảm thấy mình quá thật thà mà mọi người lại không cho cô cơ hội này. Ánh mắt Khâu Tư lúc nào cũng nhìn về phía họ khiến cô cảm thấy vô cùng khó xử, còn cô gái bên cạnh Khâu Tư nữa. Dường như cô ta luôn đặt điều, nói dối kinh khủng khiếp khiến con ngươi như muốn rớt ra khỏi tròng.
Vân Hạ vờ không nhìn thấy, trong lòng nghĩ, cứ ghen ty, ngưỡng mộ đi.
- Nhắc đến Tô thiếu gia, nếu như năm đó Tư Tư không nhất quyết bỏ ra nước ngoài thì chưa biết chừng có khi hai người lại lấy nhau rồi. - Cuối cùng, cô gái xấu xa bên cạnh Khâu Tư đã lên tiêng. Tuy mọi người đều coi đó là một câu đùa nhưng Văn Hạ biết, cô gái này đang muốn khiêu khích.
- Đúng vậy. Nhưng sao hôm nay Mạc Đông vẫn chưa đến nhỉ? - Đại Đầu chuyển chủ đề luôn. Anh ta cảm thấy cô gái Văn Hạ này thật không tồi. Chuyện tan vỡ trong quá khứ đã sớm qua đi, việc gì phải nhắc lại chứ? Làm cho Văn Hạ mất vui thật không đáng chút nào.
- Ai nói tớ chưa đến? - Đại Đầu vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra, Mạc Đông đứng ngoài cửa mim cười. Văn Hạ ngoái đầu lại nhìn anh ta gật đầu chào.
Mạc Đông rất khác Tô Mạch, trên người Tô Mạch đầy vẻ lạnh lùng và xa cách khiến mọi người đều cảm thấy khó gần nhưng lại rất uy nghiêm, ai cũng không dám xâm phạm. Nhưng Mạc Đông lại mang đến cho mọi người cảm giác ấm áp. Nên năm đó số người ủng hộ Tô Mạch và Mạc Đông đúng là không sao phân định được.
- Anh lại đây đi - Ánh mắt Khâu Tư vượt qua mọi người, gọi Mạc Đông
Mạc Đông gật đầu, mỉm cười, anh không còn là chàng nam sinh xấu hổ năm xưa, anh đã trưởng thành và thành đạt, anh có lòng tự trọng bản thân, sẽ không vì sự cự tuyệt của cô mà đau lòng bỏ đi. Anh luôn nhắc nhở bản thân, lần sau, nếu xuất hiện trước mặt Khâu Tư, anh nhất định sẽ là người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất
Sau khi Mạc Đông ngồi xuống, mọi người tự nhiên xoay mũi súng về phía anh. Chẳng lâu sau, vài ly rượu vào bụng, mọi người càng trở nên sôi nổi. Sau đó mọi người lại tiếp tục đi hát karaoke. Văn Hạ vốn cảm thấy thật tẻ nhạt, chẳng quen biết ai, một nhóm người uống đi uống lại, Tô Mạch cũng uống không ít và có vẻ hơi liêu xiêu rồi. Nhưng hết cách, cô không tiện làm anh mất hứng nên chỉ có thể nhìn Đại Đầu dìu Tô Mạch ra ngoài.
- Cậu ấy không sao chứ? - Mạc Đông đuổi theo đi bên cạnh hỏi cô.
Văn Hạ có ấn tượng khá tốt về Mạc Đông, đặc biệt lại thêm chuyện của Tô Tịch nữa, cô cười tinh nghịch nói:
- Không sao. Có điều chắc chắn hôm nay về nhà sẽ cảm thấy khó chịu.
Giọng nói có vẻ đau lòng và chất chứa tình cảm khiến Mạc Đông bỗng cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ Tô Mạch. Thực ra, đàn ông đàn bà nói cho cùng thì cũng cần có bạn đời, cần có một người biết yêu biết xót ở bên cạnh thì mới là hạnh phúc. Bây giờ thực tế đã chứng minh, Tô Mạch đúng là người may mắn.
- Phải rồi. Em đã khỏe chưa? Hôm đó, sau khi em đi, Tô Mạch đã đến tìm em. - Mạc Đông mặc chiếc áo Nike ngắn tay màu tím, chiếc quần tây màu kem. Mùi rượu thoang thoảng trong không khí cũng không ngăn được hơi ấm của anh.
- Vâng. Em không sao. Hôm đó thật cảm ơn anh. – Lúc này Văn Hạ mới nhớ ra là mình vẫn chưa cảm ơn anh.
- Anh và Tô Mạch không phải người ngoài. Nói cảm ơn thì khách sáo quá đấy.
Văn Hạ không nói nữa chỉ mỉm cười. Hai người cùng đi ra ngoài, không khí hòa hợp khó nói thành lời.
Tô Tịch vẫn thấy lo, trong lòng thầm rủa: "Chị Muỗi chỉ biết đi chơi một mình, cũng không thèm gọi điện, cuộc tình hình thế nào rồi? "
Lúc này Văn Hạ làm gì nhớ nổi chuyện đó - Ngồi trong phòng hát karaoke, nghe họ hát, họ gào mà cô muốn phát điên. Khi cô ra nhà vệ sinh rửa tay thì tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa Khâu Tư và Mạc Đông ở hành lang. Cô xin thề, tuyệt đối chỉ là tình cờ. Sau đó, cô không nén được tò mò chạy đến nghe. Thật sự là cô không có ý gì khác.
- Em sống vui vẻ chứ? - Giọng Mạc Đông vẫn ấm áp như vậy, giống như người khác hỏi: "Em sống thế nào? ", theo định nghĩa của anh thì cuộc sống của Khâu Tư rất vui vẻ. Đây là điều khiến Văn Hạ cảm thấy hơi kỳ lạ.
- Vâng. Anh nói rất đúng. Trông anh cũng rất ổn. - Giọng Khâu Tư nói chuyện với Mạc Đông không dịu dàng như khi nói chuyện với Tô Mạch mà còn có vẻ lạnh lùng khó nổi lên lời.
- Khì khì! Đúng vậy. Xem ra em vẫn chưa bỏ ý định với Tô Mạch? - Câu này của Mạc Đông khiến đôi tai hóng chuyện của Văn Hạ liền dựng lên ngay.
Mắt Khâu Tư sáng lên, biểu hiện của cô ta rõ ràng như vậy, có phải hôm nay cô ta uống hơi nhiều nên quên ngụy trang không? Thực ra cũng không phải. Trong số bao nhiêu người như vậy, người hiểu