XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

cô nhất cũng chỉ có Mạc Đông thôi.
- Không phải là chưa từng bỏ ý định mà là khôi phục lại ý định. Nếu em không tình cờ gặp lại thì có lẽ em đã bỏ qua rồi. Tình cờ gặp nên tự nhiên muốn lấy lại. - Câu nói này của Khâu Tư tràn đầy vẻ tự tin, tự tin đến mức khiến Văn Hạ muốn tát cho cô ta hai cái. "Muốn lấy lại." Đó là Tô Mạch của cô, người đàn ông của cô. Cô ta không muốn sống nữa sao?
- Khì khì! Kịch vui bắt đầu rồi sao? - Giọng Mạc Đông có vẻ đùa cợt. không ngờ Khâu Tư cười trả lời:
- Anh cứ chờ xem.
Ấn tượng tốt về Mạc Đông của Văn Hạ không biết sớm bay đi đâu rồi? Lúc này, cô mới nhớ đến chuyện của Tô Tịch. Người đàn ông như vậy đâu có xứng để cô ấy yêu chứ. Phải rồi. Cô sẽ gọi Tô Tịch đến để cô ấy thấy người đàn ông đạo đức giả này.
Tô Tịch nhận được điện thoại của Văn Hạ thì vui mừng khôn xiết, nói sẽ đến ngay lập tức. Đợi đến khi cô ấy vừa đến, Văn Hạ suýt nữa ngã té ghế.
Cô gái này ăn mặc thật hấp dẫn, bộ đồ bó sát người trông giống như một học sinh trung học vừa tan học. Mạc Đông cười vẫy gọi Tô Tịch. Tô Tịch chào tất cả mọi người rồi ngồi xuống bên Văn Hạ thì thầm:
- Tình hình thế nào rồi ạ?
Văn Hạ trừng mắt nhìn cô ây, ngán ngẩm nói:
- Chẳng có gì cả. Tình hình nghiêm trọng nhất là anh em uống quá nhiều. Lát nữa em cõng anh ấy về nhé.
- Đồ ngốc, anh ấy uống nhiều mà chị còn không lôi về, cẩn thật kẻo lát nữa bị người ta lôi ra làm trò đùa đấy. –Nhìn Tô Tịch cực kỳ đoan trang nhưng miệng lại nói năng chẳng hề thục nữ chút nào. - Để xem. Phải rồi. Họ ra phòng lớn hết rồi. Chị ra đấy đây. - Văn Hạ nói rồi đứng lên bước ra ngoài. Tô Tịch cười, tiện thể ngồi xuống bên Mạc Đông.
Kết quả cô ấy mới ngồi xuống chưa kịp nói gì thì đã nghe bên ngoài ầm ĩ. Sau đó Đại Đầu chạy vào gào lên:
- Mau lên. Văn Hạ và Khâu Tư đánh nhau.






Sau khi đánh nhau
Tất cả mọi người đều chạy ra phòng lớn, những người đang khiêu vũ cũng dừng lại. Văn Hạ nổi giận đùng đùng đứng trước mặt Khâu Tư.
Dáng vẻ của Khâu Tư vô cùng đáng thương, một tay che má bên phải một tay bịt miệng mắt mở trừng trừng nhìn Văn Hạ như người ngoài hành tinh vậy.
Nhân vật nam chính, Tô Mạch uống đến mức đã ngủ gục ở một bên.
- Chuyện gì thế này? – Tô Tịch chạy đến hỏi Văn Hạ.
Cuối cùng sự việc không bị làm lớn thêm vì Mạc Đông đã đứng ra nói, chỉ là hiểu nhầm, đừng làm mất hòa khí. Sau đó, anh ra kéo Văn Hạ, Tô Mạch và cả Tô Tịch đi. Khi Văn Hạ chuẩn bị bỏ đi, mắt cô vẫn trừng trừng nhìn Khâu Tư. Nếu biết sớm hơn thì cô đã xử lý cô ta rồi. Ngày nào cô ta cũng để ý đến Tô Mạch của cô. Văn Hạ cô mà không tỏ ra uy phong thì cô ta sẽ coi cô là con mèo hen.
Tô Tịch tự nguyện đi theo Mạc Đông. Khi đi, cô ấy còn rất vui nên đã sớm quăng chuyện của Văn Hạ qua một bên, tỏ ra là một cô gái dịu dàng với người cô thầm thương.
Trên đường về nhà, Văn Hạ vẫn kiên trì tự mình dìu Tô Mạch nên Mạc Đông và Tô Tịch đi phía sau.
Vừa về đến nhà, Tô Mạch bắt đầu nôn, anh nôn đầy ra sàn nhà. Tô Tịch thở dài nói:
- Anh em liều mạng quá!
- Không sao đâu. Bình thường anh em cũng không bị ép uống quá nhiều như thế. – Văn Hạ vừa bận rộn lau sàn vừa giải thích với Tô Tịch, cô còn ngoái đầu nói với Mạc Đông:
- Anh mau ngồi đi. Tô Tịch, em tiếp anh ấy giúp chị.
- Đừng khách sáo. Đều là người nhà cả mà. – Mạc Đông nhìn Văn Hạ đang cẩn thận lau những thứ do Tô Mạch nôn ra rồi lại bận rộn lau người, gột quần áo cho anh mà Mạc Đông cảm thấy có chút ghen tị với Tô Mạch. Một người con gái có thể lo lắng cho một người con trai say khướt mà không kêu mệt, không ngại bẩn, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm, rất yêu anh ta. Như vậy mới có thể gọi là một gia đình.
Quả nhiên Tô Tịch không khách sáo. Cô ấy để mặc Tô Mạch say khướt và Văn Hạ bận rộn qua một bên, ngồi bên Mạc Đông cười nói:
- Anh Mạc Đông, anh ở đây mấy hôm?
Mạc Đông thu ánh mắt đang nhìn Văn Hạ về, nở nụ cười ấm áp:
- Hai ngày. Bên kia anh còn có việc phải xử lý.
- Hả? Không phải anh nói đến đây mở rộng việc kinh doanh sao? – Tô Tịch hơi thất vọng. Cô vốn nghĩ mình có thể ở bên Mạc Đông thêm vài ngày nữa.
Mạc Đông vẫn nở nụ cười. Dường như trên môi anh lúc nào cũng nở nụ cười như vậy khiến người ta vừa cảm thấy vừa dễ gần lại vừa xa cách.
- Mấy ngày nữa anh sẽ quay lại. Phải rồi, em vẫn chưa đi làm sao? – Mạc Đông bỗng nhớ ra hình như Tô Tịch cũng đã tốt nghiệp.
Tô Tịch cười gượng gạo. Cô đã tốt nghiệp lâu như vậy mà vẫn chưa đi làm, chưa đi tìm việc. Dường như bây giờ cô cảm thấy hơi xấu hổ. Ánh mắt cô dừng lại ở chỗ Văn Hạ, sau đó ngẩng đầu lên nói với Mạc Đông:
- Em và chị Văn Hạ mở tiệm cà phê.
Sáng hôm sau, Tô Mạch thức dậy kêu đau đầu. Văn Hạ quay lưng về phía anh không nói gì.
Tô Mạch vuốt tóc cô nói:
- Đau chết đi được. Sao mà đau thế cơ chứ?
Văn Hạ quay đầu lại tung chăn ném lên người anh, giận dữ nói:
- Đáng đời! Ai bảo anh uống cho lắm vào.
Tô Mạch cười hì hì lật chăn ra trùm lên người Văn Hạ, anh muốn ôm cô nhưng lại bị cô vùng ra nên đàn