Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
có như vậy không? Cậu còn nhớ mẹ cậu thường nói, đàn ông sợ những người phụ nữ không thích kết hôn. Mà bà đã từ bỏ lý tưởng, từ bỏ gia đình, cuối cùng bà đã lấy bố cậu nhưng đó lại là lớp vỏ không thể động đến được, các vết thương cứ tích dần trong lòng.
Văn Hạ thì sao, cô cũng mệt mỏi vì cái gọi là hôn nhân. Cậu không thích như thế. Cô là nữ thần trong lòng cậu, nữ thần vui vẻ. Nếu có ngày trên môi cô không nở nụ cười vui vẻ thì cậu sẽ cảm thấy trên thế giới này không có màu sắc, bức tranh của cậu cũng biến thành hai màu trắng đen. Hơn nữa, tác phẩm dự thi của cậu đã qua vòng sơ tuyển. Bức tranh Lần đầu cảm nhận hương vị mùa hè đã nhận được rất nhiều đánh giá tốt. Cậu chưa từng cho Văn Hạ xem bức tranh đó, không phải ai quen biết cũng có thể xem vì cậu cảm thấy bức tranh đó đẹp nhất. Cậu muốn giữ nó cho riêng mình.
Cửa nhà Cẩm Sắt.
Hà Khanh không thể nào kìm nén được nỗi nhớ Cẩm Sắt. Thế nên sau khi chia tay, lần đầu tiên anh đã xông đến trước mặt Cẩm Sắt như vậy. Anh dùng tay đập uỳnh uỳnh vào cánh cửa mà không cho cô đóng cửa. Anh có thể nhìn thấy nỗi đau, nhìn thấy sự xót thương trong mắt cô. Nhưng tại sao cô quay lưng lại với cách nghĩ thật sự của chính mình để nói ly hôn. Anh có chết cũng không hiểu nỗi.
- Anh đi đi. Em cầu xin anh đấy. – Cẩm Sắt bị Hà Khanh chặn lại, giọng cô nghẹn ngào.
Cô vừa xuống dưới nhà mua đồ, khi quay lại đã thấy Hà Khanh buồn rầu đứng đó. Cô thật sự không nỡ, không nỡ nhìn thấy anh như vậy. Nếu không thì sao cô lại lựa chọn ra đi chứ?
- Rốt cuộc là tại sao? Em cho anh một lý do đi. Từ nay anh sẽ không đến nữa. – Giọng Hà Khanh vừa buồn rầu vừa mang vẻ cầu khẩn nhưng lại rất kiên định.
Cẩm Sắt nhìn khuôn mặt mà mình ngày nhớ đêm mong, khuôn mặt mà cô đã yêu suốt bao năm nay, khuôn mặt khiến cô không nỡ rời xa. Tình yêu là gì? Nghĩ cho đối phương, muốn đối phương được hạnh phúc. Khi cô không thể đem đến hạnh phúc cho anh thì cô đã lựa chọn buông tay để anh ra đi.
Cẩm Sắt bỗng bật cười. Nụ cười rất đẹp. Khuôn mặt trắng bệch yếu ớt lại một lần nữa nở nụ cười hạnh phúc của người con gái, giống như năm xưa cô đã nhìn anh nhưng hiện thực thật tàn khốc. Vì khi Hà Khanh cho rằng sự việc có tiến triển tốt thì trên khuôn mặt đang nở nụ cười của Cẩm Sắt lại rơi lệ, từng giọt từng giọt nước mắt giống như những hạt ngọc rơi lên tay anh, long lanh thanh khiết, ngập nỗi đau thương.
- Em không thể sinh con được. – giọng Cẩm Sắt lạnh và cứng rắn.
Hà Khanh bàng hoàng rất lâu không thể nói nên lời.
Di chứng sau nói dối
Cẩm Sắt nói gì? Cô không thể sinh con.
Không ai có thể hiểu nỗi đau khổ trong lòng cô hơn Hà Khanh. Họ đều là những người hoàn mỹ. Họ là những người không thể chấp nhận khuyết điểm của mình. Cô yêu trẻ con như thế, cô muốn sinh con như vậy, anh cũng luôn mong ngóng, chờ đợi đứa con hợp nhất giữa dòng máu của anh và cô, kết tinh của họ nhưng bao nhiêu năm nay cô vẫn không mang thai là vì cô không thể sinh con.
Trước đây, cô thường nằm trong lòng anh và hỏi rằng:
- Chồng ơi, chồng thích con trai hay con gái?
- Cẩm Sắt, bao nhiêu năm qua, anh cảm thấy mình đối xử chưa đủ tốt với em, chưa làm đủ cho em. Anh luôn cảm thấy bản thân mình mắc nợ em. Nhưng em lại làm việc tàn nhẫn nhất với anh. Đó là em không tin anh. Em hoài nghi tình cảm mà anh dành cho em. Chúng ta đã kết hôn. Hôn nhân là để chúng ta dựa vào nhau, không thể nói tan vỡ là tan vỡ, càng không thể chỉ do một người quyết định. Hôn nhân là chuyện của hai người. Con cái cũng quan trọng nhưng em nên biết, điều gì quan trọng nhất với anh. Anh rất thất vọng về em. Em tự mình suy nghĩ đi. – Giọng Hà Khanh rất kích động, không giống người đàn ông gần gũi ôn hòa thường ngày. Nói xong, anh quay đầu bỏ đi.
Nghe tiếng bước chân đi xa, nước mắt Cẩm Sắt lại rơi xuống. Từng giọt, từng giọt lăn xuống khóe môi, miệng cô cảm thấy mặn chát. Đau đớn!
Hạo Thìn nghỉ một đêm. Sáng sớm hôm sau, anh ấy phải đi làm. Văn Hạ lại không thể bám theo được. Trong khi Tô Mạch lại cảm thấy không vui, trong chớp mắt, anh từ trong bếp “bay” ra, nói với cô.
- Em đi rồi, tiệm cà phê làm thế nào? Em định bỏ cuộc giữa chừng sao?
Văn Hạ đã nói với Tô Mạch, mấy ngày anh cô đến, cô phải thể hiện vị trí của mình trong gia đình, mới có thể khiến anh ấy đồng ý chuyện hôn nhân của họ, anh ấy đồng ý, cả nhà đồng ý thì vạn sự may mắn. Nhưng Tô Mạch không vui. Anh nói, anh ấy đồng ý hay không thì liên quan gì đến chúng ta. Anh ấy đâu phải bố mẹ của em.
Lúc đó, Văn Hạ đã nói rất dứt khoát, chỉ cần anh em nói thì em đều nghe, anh không nghe em thì em không kết hôn nữa. Câu nói này khiến Tô Mạch á khẩu, mặc dù rất tức giận nhưng vẫn phải làm việc nhà. Anh đã nghĩ rồi, đại trượng phu có thể co có thể duỗi, không nhất thiết phải cãi nhau với cô gái nhỏ này.
- Tiệm cà phê ư? – Hạo Thìn tò mò hỏi.
- Anh, bây giờ em là bà chủ. Em có một tiệm cà phê của riêng mình. Anh làm xong việc thì gọi điện cho em rồi đến xem luôn. - Văn Hạ nói cực k