Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.

ì đắc ý. Bộ dạng đó khiến Tô Mạch chỉ muốn bóp chết cô.
- Vậy sao? Nha đầu nhà anh cũng giỏi đấy.
- Sai rồi, không phải nhà anh mà là nhà em. - Tô Mạch lập tức đứng ra ngăn Hạo Thìn kéo Văn Hạ vào lòng, mạnh mẽ tuyên bố chủ quyền của mình.
Văn Hạ ngán ngẩm nhìn hai người đàn ông đứng hai bên, thở dài nói:
- Haizzz. Đúng là em ưu tú quá nên đến đâu cũng dẫn đến có chiến tranh.
Nhắc đến Tô Tịch, lẽ nào cô ấy thực sự biến thành cô gái dịu dàng sao? Lại hai ngày nay không thấy xuất hiện. Nghe nói, cô ấy đang trong giai đoạn ôn thi nên không cho phép bất cứ ai làm phiền. Đến cả bố mẹ cô ấy cũng còn nói, con bé này bị bệnh sao? Ngay cả hồi thi tốt nghiệp cấp 3, con bé cũng không học chăm chỉ đến như vậy. Bây giờ như thế này thật khó để người khác chấp nhận nổi.
Nghĩ đến việc lát nữa anh mình sẽ đến kiếm tra tình hình nên Văn Hạ về đến cửa tiệm liền bò ra bàn máy tính tính toán sổ sách, càng tính đầu lông mày càng nhíu lại. Tính thế nào đây? Sai chỗ nào vậy? Người ta càng ngày càng kiếm được nhiều tiền. Cô không lỗ, sao tiền chẳng tăng lên chút nào? Lẽ nào câu nói đó là thật? Trời ghen với người đẹp. Ông Trời cho cô vẻ ngoài xinh đẹp nhưng không cho cô bộ óc thông minh. Cũng đúng. Bây giờ cô ưu tú như vậy, nếu như lại thông minh nữa thì các cô gái khác không sống nổi nữa mất.
- Chị Muỗi, chị Muỗi, em đến rồi. . . . - Tô Tịch, người vẫn chưa thấy đâu mà giọng nói đã vang ngoài cửa. Cô ấy giống như trận gió, trận cuồng phong, trận bão tố, trận lốc xoáy quét đến, rất mạnh mẽ.
- Gì vậy? Em nói nhỏ một chút. Em làm phiền khách của chị đấy. Mèo cắn vào đuôi em hay sao? Hét gì mà hét? – Văn Hạ vừa mới tính toán được một chút thì bị cô ấy gọi như vậy nên quên sạch rồi, phiền chết đi được.
- Chị Muỗi, chị Muỗi, mai anh Mạc Đông đến. Anh Mạc Đông đã gọi điện cho em. – Tô Tịch chạy đến ôm cánh tay Văn Hạ lắc lắc, đến nỗi mọi thứ trong đầu cô đều rơi rụng sạch.
Văn Hạ kích mạnh chuột, ngoái đầu trừng mắt nhìn Tô Tịch, hậm hực nói:
- Em mong ngóng người ta đến phát bệnh rồi sao? Gặp đàn ông mà cũng phải kích động như vậy hả? Chị coi thường em.
- Em xin chị. Bà cô nhỏ của em ơi, khó khăn lắm em mới tìm được tình yêu thật sự. Chị không thể hi sinh một chút sao?
- Xí! Mặc kệ! Có chuyện gì cũng đừng tìm chị. Anh chị đến. Chị bận lắm!
- A a a! Anh Hạo Thìn đến rồi. Anh ất ở đây? Ở đâu ạ? - Năm đó Tô Tịch rất thích Hạo Thìn, giống như thích Mạc Đông bây giờ vậy. Thế nên mới nói, con gái đúng là loài động vật hay thay đổi.
- Anh ở đây. Chẳng phải là Tô Tịch sao? Em lớn lên xinh thật đấy! - Chính xác là Hạo Thìn đã xuất hiện. Mấy câu nói của anh làm cho Tô Tịch như bay bổng lên trời vậy.
- Anh Hạo Thìn, anh nói như vậy làm em ngại quá! – Tô Tịch hai tay túm gấu áo làm ra vẻ xấu hổ, lí nhí nói khiến những người khác trong cửa tiệm phải sửng sốt.
Hạo Thìn hiểu ý Văn Hạ qua ánh mắt. Chào hỏi xong, anh liền đi thăm cửa tiệm một lượt. Thiết kế nghệ thuật, trang trí ấm áp. Bước vào đây giống nhìn thấy một đống kẹo sôcôla. Tuy vẫn chưa được ăn nhưng đã cảm thấy vô cùng ngọt ngào rồi.
Bước đến bức tường phía sau, anh nhìn thấy một bức chân dung của Văn Hạ, bừng sáng cả cửa tiệm. Văn Hạ đứng bên quầy mỉm cười nhìn một cuốn sách ở trên bàn. Tóc cô buộc cao, mấy sợi tóc bay trước mặt, khuôn mặt bầu bĩnh ửng đỏ, khóe môi xinh hơi nhếch lên. Bức tranh này giống thật, rất sinh động, giống như cảm giác mà cửa tiệm này mang đến vậy. Thật ấm áp!
- Tô Mạch vẽ ư? – Hạo Thìn chỉ vào bức tranh, ngoái đầu lại hỏi.
- Anh em rất ít khi đến đây. Đó là tranh của Minh Ưu, người bạn nhỏ của chị Văn Hạ đấy. Ha ha ha! - Tô Tịch chọc ghẹo Văn Hạ, vui vẻ khoe.
Nhưng nghe xong mà Văn Hạ giật bắn người. Minh Ưu giống như quả bom chôn vào lòng cô vậy. Cô thật sự thấy qúy cậu bé này nhưng liệu có phải là tình yêu không? Không phải là tình cảm nam nữ, chỉ là tình cảm bạn bè. Tô Tịch nói như vậy khiến cô có chút cảm giác lo lắng. Không nói gì, cô cúi đầu cặm cụi tính toàn tiếp.
Hạo Thìn nghe Tô Tịch nói như vậy thì cũng có chút ngạc nhiên nhưng không có chút biểu hiện nào. Anh nhìn phản ứng của Văn Hạ thì thấy hơi có chút khác thường. Từ nhỏ, Văn Hạ đã không biết nói dối. Đặc biệt khi bị người khác nói trúng, phản ứng đầu tiên của cô là lảng đi, cố ý khiến người ta có cảm giác là cô chẳng quan tâm. Thực ra nó lại để lộ sự hoang mang trong cô.
- Tối em đi ăn cùng anh nhé. Anh sẽ mời. – Hạo Thìn mỉm cười nói. Anh có rất nhiều điều để nói khi chỉ có một mình Văn Hạ.
- Được ạ, được ạ. Vậy để em về thay đồ, tối còn đi chơi. Hì hì! - Tô Tịch vô lo vô nghĩ chỉ biết chơi, chẳng hề nhận ra vẻ mặt bất thường của Văn Hạ. Nhưng thế cũng tốt. Nếu mà cô ấy nhận ra thì càng phiền phức hơn. Nói xong, cô ấy vẫy tay chào Hạo Thìn rồi chạy ra ngoài ngay. Chưa đi được mấy bước, họ đã nghe thấy cô ấy nói:
- Ai da! Vừa nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện.
Vặn Hạ sực tỉnh, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Minh Ưu đứng trước cửa. Ánh mặt trời sau lưng cậu làm hiện lên cái bóng cao gầy của cậu thiếu niên. Không rõ nét mặt,