Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

nó ẩn ẩn hiện hiện giống như cậu sắp biến mất vậy.
Văn Hạ bỗng cảm thấy sợ, sợ cậu sẽ biến mất như vậy. Cô luôn cảm thấy con người Minh Ưu chịu một áp lực rất lớn. Cậu không vui. Cô sợ cậu nghĩ không thông suốt. Khi cô vô thức đi về phía cậu thì câu nói của Hạo Thìn làm cô sực tỉnh.
- Hạ Hạ, đây là tác giả của bức tranh hả?
Minh Ưu có cảm giác mình đang lạc vào giấc mộng. Ánh mắt hốt hoảng của Văn Hạ hấp dẫn lạ thường nhưng hiện thực vẫn kéo cậu quay trở lại. Ngoái đầu, cậu nhìn thấy một chàng trai tuấn tú đứng trước bức tranh của mình mỉm cười.
- Ồ vâng, anh, đây là Minh Ưu.
- Minh Ưu, đây là anh tôi. - Văn Hạ giới thiệu ngắn gọn. Thực ra cũng không cần thiết. Họ chẳng qua chỉ là khách qua đường thôi.
Hạo Thìn bước đến, chìa tay mỉm cười nói:
- Chào cậu, tôi là Lý Hạo Thìn.
Minh Ưu cúi đầu nhìn bàn tay đó, do dự một lát rồi cậu chìa tay ra, thấp giọng nói:
- Chào anh.
Hai bàn tay bắt chặt lấy nhau. Hạo Thìn cảm thấy Minh Ưu chắc là một đứa trẻ được sống trong sung túc nhưng bàn tay của cậu có một vết hằn. Đây là vết tích của việc cầm bút vẽ lâu năm ư? Đứa trẻ này gầy yếu như vậy, bên trong cậu như có một con thú nhỏ bị thương, đau đớn nhưng lại không muốn người khác phát hiện ra mà một mình chui vào góc tự mình chữa trị vết thương.
Văn Hạ đi dọn cốc cà phê ở trên bàn. Ở quầy chỉ còn lại hai người. Minh Ưu cảm thấy tay cậu hơi đau nhưng cậu không để lộ ra ngoài. Cậu chưa từng cúi đầu trước bất cứ ai.
Nhưng cậu không ngờ người khác lại dễ dàng thấy tâm sự trong lòng của mình như vậy. Vì Lý Hạo Thìn nói bên tai cậu:
- Hai người không hợp nhau đâu.
Minh Ưu sợ hãi nhìn Lý Hạo Thìn. Phản ứng đầu tiên của cậu là sợ người đàn ông này.






Văn Hạ của Tô Mạch
Khi Văn Hạ từ phía sau đi ra thì Minh Ưu đã đi rồi. Cô lo lắng sợ anh mình nhận ra. Thế nên cô không hỏi Minh Ưu đã đi đâu mà chỉ cặm cụi tính toán sổ sách.
- Hạ Hạ, em và Tô Mạch sắp kết hôn sao? – Hạo Thìn bước đến bên cạnh Văn Hạ, vờ lật sổ sách nói.
- Vâng. Đến lúc đó, anh phải đến đấy. – Văn Hạ cười hì hì, vui mừng ra mặt. Tuy lúc đầu cô không đồng ý nhưng bây giờ cô cảm thấy kết hôn rất tốt.
- Em thực sự nghĩ kĩ rồi chứ? – Hạo Thìn lại hỏi một câu.
Khi Tô Mạch tan ca thì cũng chẳng còn sớm nữa. Anh không biết Văn Hạ và Hạo Thìn đã qua nhà hàng chưa. Khi anh bước vào bãi đỗ xe thì đúng lúc Khâu Tư lái xe qua.
- Tan ca rồi ư? – Hai người không hẹn mà đồng thanh nói rồi nhìn nhau cười.
- Ừ. Anh đi ăn đây. Còn em? – Tô Mạch cầm chìa khóa xe, vẻ mặt khách sáo. Anh không tạo cho cô ta bất cứ cơ hội hiểu nhầm nào. Văn Hạ là lựa chọn duy nhất của anh.
Khâu Tư cảm thấy Tô Mạch giữ khoảng cách nên có hơi ngại ngần, mỉm cười nói, cô có hẹn.
- Hay quá! Mai gặp nhé.
Tô Mạch đang định đi thì câu nói của Khâu Tư đã ngăn anh lại.
- Anh cảm thấy kết hôn có tốt không?
Tô Mạch quay đầu nhìn cô ta, mặt anh vẫn điềm nhiên không để lộ cảm xúc gì. Nhưng khả năng ngụy trang của anh vẫn còn non kém, chưa hoàn hảo. Bỗng nhiên anh bật cười, nói:
- Vậy phải xem đối phương là ai. Anh thấy rất hạnh phúc.
Khâu Tư nhìn bóng lưng Tô Mạch xa dần qua gương chiếu hậu. Lấy được người đàn ông như vậy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc vì dù bạn tốt hay xấu, anh ấy cũng chỉ yêu bạn vì bạn là bạn mà thôi. Đây mới là tình yêu. Nhưng người đàn ông như vậy lại không thuộc về cô và cô cũng không thể hiểu được hạnh phúc đó.
Tô Tịch, Văn Hạ và Hạo Thìn đã đến nhà hàng họ đặt từ sớm để đợi Tô Mạch đi đón bà nội và Tống Vận đến. Dù thế nào thì cũng có thể tính là người nhà mẹ đẻ Văn Hạ đến. Hơn nữa, từ nhỏ Hạo Thìn đã rất đẹp trai, khiến ai cũng thích. Có vài lần bà Tống Vận khen anh khiến anh cũng có chút ngượng ngùng.
- Anh Hạo Thìn, anh nói xem một người đàn ông điềm tĩnh như anh thích người con gái như thế nào? – Nhân lúc mọi người chưa đến, Tô Tịch liền tiến hành phỏng vấn Hạo Thìn lấy thông tin.
- Điều này. . . Anh cảm thấy em rất tốt, đáng yêu, họat bát, lạc quan. - Hạo Thìn thực sự không muốn nói cho cô bất kì sự hiểu lầm nào nhưng lại không thể nói nên anh chỉ có thể lựa chọn cách nói này.
- Khì khì khì. . . . - Tô Tịch bịt miệng cười, cười đến mức làm người ta khiếp sợ.
Văn Hạ uống một ngụm nước, trừng mắt nhìn cô ấy, thất vọng nói:
- Anh chị quá lương thiện, không nỡ làm em bị tổn thương. Haizzzz. . .
- Ai khiến người ta khiếp sợ như vậy? – Văn Hạ vừa nói xong thì cánh cửa phòng ăn mở ra. Tô Mạch bước vào trước, sau đó là bà nội và bà Tống Vận.
Sau khi mấy người bắt đầu đứng dậy chào hỏi thì họ bắt đầu ngồi xuống và gọi thức ăn lên. Cả bữa cơm, Văn Hạ đều ngồi im lặng không nói gì vì cô ngồi đó nghe mọi người bàn bạc về chuyện chuẩn bị cho hôn lễ của cô và coi cô như người ngoài cuộc.
Vì hai gia đình cách nhau khá xa, phong tục cũng khác nhau khá nhiều nên bà Tống Vận muốn hỏi Hạo Thìn để hiểu rõ hơn và khỏi bị thất lễ. Còn Hạo Thìn thì sao? Sao anh biết? Khi đó, anh ấy là khách thân tình. Người ta muốn anh nói gì thì