Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
anh nói đó, muốn anh lo gì thì anh lo nấy. Thế nên cuối cùng vẫn không đạt được kết quả gì. Nhưng vẫn ổn. Hạo Thìn nói, bố mẹ Văn Hạ sẽ sớm đến đây. Đến lúc đó thì hai nhà bàn bạc cũng không muộn.
Bà Tống Vận cười suốt cả bữa cơm. Bà rất vui. Cuối cùng, bà cũng đưa họ vào cửa hôn nhân, cuối cùng bà cũng có hi vọng có cháu bế.
Buổi tối về nhà, Văn Hạ vốn định tám chuyện với Hạo Thìn vì mai anh phải đi rồi. Công việc của anh rất bận, hơn nữa anh ở thêm được một hôm đã là tốt lắm rồi. Tuy cô không nỡ nhưng cũng không có cách nào khác. Cô đã khôn lớn rồi. Cơ hội gặp nhau cũng ít hơn. Nghĩ đến mà thấy buồn.
Tô Mạch tắm rửa xong bước ra thấy Hạo Thìn nhìn anh, anh biết anh ấy có chuyện cần nói với mình. Anh bèn đi đến sô pha, huých Văn Hạ nói:
- Em đi ngủ trước đi. Nếu không thì mai em sẽ không dậy nổi đâu.
- Em vẫn muốn nói chuyện với anh em. Hơn nữa, vừa ăn xong mà đã đi ngủ thì sẽ bị béo mất. – Văn Hạ có chút không vui, việc gì phải đuổi cô đi chứ? Cô vẫn chưa nói chuyện xong mà.
- Béo đâu mà béo. Hơn nữa trắng trắng mập mập cũng rất tốt. Còn hơn ôm cái cột ăng ten nhiều. - Lời của Tô Mạch khiến Văn Hạ cảm thấy rất ngại. “Xì! ” Mặt cô đỏ lên. Sau đó cô bĩu môi với anh rồi chạy vào phòng ngủ.
Tô Mạch nhìn đèn trong phòng ngủ của Văn Hạ tắt, anh mới đến tủ rượu lấy một chai rượu vang, cầm hai chiếc ly đặt lên bàn. Rượu vang đỏ được rót vào ly, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khiến người ta chỉ muốn hớp liền mấy hớp.
- Hai người sống với nhau ba năm rồi nhỉ? Tôi còn nhớ lúc đó, khi Văn Hạ nhắc đến cậu với tôi giống như cô bé phải lấy cậu ngay mới yên tâm. Ngày tháng trôi qua nhanh thật. - Hạo Thìn uống cạn một hơi, vắt chân chữ ngũ dựa vào sô pha nhìn Tô Mạch.
- Vâng. Khi cô ấy nhắc đến anh cũng đều tỏ ra sùng bái vô cùng, khiến em tức nổ đom đóm mắt. Khì Khì!
- Cậu thật sự chuẩn bị sẵn sàng chưa? Lấy một người con gái giống như trẻ con làm vợ, liệu có thấy mệt không? - Hạo Thìn thăm dò hỏi Tô Mạch, mắt nhìn chằm chằm vào anh, không bỏ qua bất kì biểu hiện nào.
Nhưng anh đã thất vọng. Tô Mạch rất thẳng thắn nói:
- Anh thực sự chưa đủ hiểu về cô ấy. Có thể khi ở nhà, cô ấy luôn là một đứa trẻ tùy hứng, thích làm mình làm mẩy, tính khí thất thường nhưng thực ra cô ấy muốn dùng cách đó để mọi người quan tâm, yêu thương hơn. Văn Hạ đã hiểu chuyện, thực sự làm mọi người dễ chịu. Cô ấy hiểu giới hạn để mọi người cảm thấy vừa đủ. Thế nên em có thể thề, em có thể đem lại hạnh phúc cho cô ấy vì em hiểu cô ấy.
Có lẽ trước đây Hạo Thìn chưa từng yên tâm với Tô Mạch về điểm này điểm kia. Anh có thể thấy người đàn ông ưu tú đó nhẫn nại đợi chờ, bao dung với em gái mình. Điều anh lo sợ là tình cảm mới. Nhưng qua câu trả lời vừa rồi, anh đã hiểu. Anh ấy không còn ác cảm với Tô Mạch nữa. Bắt đầu từ giờ phút này, anh chỉ có thể nói, anh đồng ý với anh chàng này. Không ai có thể so sánh được với tình thương yêu mà Tô Mạch dành cho Văn Hạ.
Thực ra Văn Hạ không ngủ, cô lén bò ra khe cửa nghe bọn họ nói chuyện, càng nghe càng thấy buồn. Tô Mạch đối xử với cô tốt như vậy, còn cô thì sao? Đã bị người con trai khác hôn, tuy cô không tự nguyện nhưng lúc nào cô cũng bị lương tâm cắn rứt khiến cô sắp không chịu nổi nữa rồi.
Đêm nay cô gặp ác mộng. Cô mơ thấy Tô Mạch biết chuyện cô có lỗi với anh. Anh chỉ vào cô mà nói:
- Văn Hạ, em đã làm chuyện có lỗi với anh. Anh không cần em nữa.
Cô muốn giải thích nhưng không cách nào mở miệng ra được. Minh Ưu đứng phía sau bịt miệng, kéo cô không cho cô đi tìm Tô Mạch. Cô khó chịu, khó chịu lắm. Cô đã khóc nhưng Tô Mạch cứ dần rời xa cô.
- Tỉnh dậy, tỉnh dậy đi. – Tô Mạch nhẹ nhàng vỗ vào mặt cô.
Văn Hạ mơ màng thức dậy thì thấy bàn tay Tô Mạch đặt trên má mình, nét mặt vô cùng lo lắng.
- Chuyện gì vậy? - Cô hỏi anh
- Chuyện gì ư? Em không biết mình đang mơ sao? Đang ngủ thì khua khoắng lung tung, đạp cả vào mặt anh. Đau chết đi được! - Tô Mạch ngồi dậy uống ngụm nước, ấm ức kể tội.
Văn Hạ giơ tay ra vuốt má anh, vừa nhẹ nhàng xoa vừa dịu dàng nói:
- Chồng à, vợ xin lỗi. Vợ mơ thấy ác mộng, mơ thấy chồng ngoại tình nên mới đánh chồng.
Tô Mạch bĩu môi nói với cô:
- Xì! Em nói vớ vẩn gì thế? Nếu hai chúng ta có người ngoại tình thì người đó chắc chắn là em. Đến lúc đấy em cứ cẩn thận cho anh. Anh sẽ giết chết đôi gian phu dâm phụ. Hứ!
Văn Hạ đặt tay lên má Tô Mạch một lúc, mồ hôi như sắp túa ra. Thật đáng sợ! Cô phải làm sao đây? Làm sao đây? Thẳng thắn nói thật để được khoan dung, kháng cự sẽ bị trừng phạt. Tô Mạch đã nói như vậy nhưng trước nay đều là cô nói dối. Bây giờ thẳng thắn nói thật cũng muộn rồi. Liệu ngày mai cô có phải chuẩn bị lên đường chạy trốn không?
Đêm nay, Văn Hạ cứ mở mắt đợi đến lúc trời sáng. Lòng cô vô cùng đau khổ mà không dám nói với người khác. Nhưng cô cảm thấy chuyện sai lầm này thật phiền phức. Cô vẫn nên nói rõ với Minh Ưu mới phải, để tránh lại có chuyện hiểu nhầm.
Phải rồi. Cứ như vậy đi. Nhất định phải nói cho rõ ràng.
Nhưng nếu cô biết đó là lần hẹn hò ngoài ý muốn khiến đau khổ lâu như