Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
thế thì có thể cô đã chọn tiếp tục im lặng.
Cái gọi là lột mặt nạ
Cuối cùng dù Văn Hạ không nỡ nhưng vẫn phải tiễn Hạo Thìn đi. Vì hôm nay công ty Tô Mạch có việc nên Tô Tịch lái xe đến đón Văn Hạ. Nhìn kỹ thuật lái xe của Tô Tịch mà Văn Hạ lại nghĩ đến chuyện học lái xe. Cô ngoái đầu lại hỏi Hạo Thìn:
- Anh ơi, chị dâu biết lái xe không ạ?
- Biết. Chị em vừa thi bằng lái xe xong. Em vẫn chưa biết lái xe à? – Hạo Thìn thấy hơi ngạc nhiên. Theo tính khí của Văn Hạ thì không thể nào. Từ nhỏ, cô đã rất hứng thú với tất cả những gì liên quan đến chơi. Anh còn cho rằng cô đã biết lái xe từ lâu rồi cơ.
-À! Khì khì! Em biết, biết một chút thôi ạ. – Văn Hạ cảm thấy rất ngại. Người phụ nữ của thế kỷ 21 mà còn không biết lái xe ô tô. Cô cắn môi hạ quyết tâm về nhà bảo Tô Mạch dạy cô lái xe.
- Sao bây giờ anh mới đến?
Văn Hạ và Tô Tịch cùng đồng thanh nhưng giọng điệu khác xa nhau. Tô Tịch nhíu mày lườm Văn Hạ, Văn Hạ ngẩng cao đầu dáng vẻ hiên ngang, tức chết đi được.
- Í! Văn Hạ, sao cô lại khóc thế? Nhớ tôi sao? – Không biết tại sao Mạc Đông lại có thể nói như vậy. Hơn nữa, ánh mắt còn mang vẻ chọc ghẹo.
Tô Tịch không vui xị mặt xuống. Cô ấy kéo Văn Hạ nói:
- Mau đi thôi. Chúng ta còn có việc nữa.
Văn Hạ vẫn chưa hiểu rõ tình hình thì đã phải lật đật đi theo Tô Tịch. Cô ngoái đầu lại gọi Mạc Đông:
- Anh nhanh lên một chút.
Mạc Đông lắc đầu rảo bước phía sau.
Mạc Đông đến đây làm việc nên anh đến thẳng nơi mình cần đến vì nghe đâu anh muốn thành lập công ty ở đây. Còn Tô Tịch thì sao? Cô ấy kiên quyết làm người hộ tống thế nên họ đã vứt Văn Hạ giữa đường, Văn Hạ tức tối, tức đến mức bụng cô đau nhói. Cô thầm rủa trong lòng:
- Tô Tịch chết tiệt, em cứ đợi đấy. Sau này chị sẽ không tha cho em đâu.
Nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ, có lẽ bây giờ quay về cũng không có việc gì, thôi cứ để Mèo con lo chuyện cửa tiệm, cô lấy hết dũng khí đi nói chuyện với Minh Ưu. Đừng để đêm dài lắm mộng.
Cô lấy điện thoại di động trong túi ra, cố hít thở bình thường, rồi tìm số điện thoại của Minh Ưu. Đầu bên kia không có người nghe mà chỉ có những tiếng tút tút liên tiếp. Thật tức quá đi mất! Muốn cô lại có dũng khí như vậy để tìm cậu thì đúng là rất khó.
- A lô! Văn Hạ à? - Minh Ưu nghe máy, giọng như vừa ngủ dậy nhưng có hơi ngạc nhiên.
- Ừm. Việc đó … Minh Ưu à…. Tôi nghĩ …- Văn Hạ vẫn không biết nói thế nào? Chẳng trách Tô Mạch luôn nói cô hữu dũng vô mưu, chưa suy nghĩ kỹ đã gọi điện thoại.
- Chị muốn đến lấy đồ hả? - Minh Ưu dành cho cô một gợi ý.
- Phải, phải. Tôi muốn lấy đồ. Bây giờ cậu có thời gian không? – Văn Hạ vừa tìm được gợi ý thì liền nhận ngay. Cô cười hì hì mấy tiếng, rõ ràng là bớt căng thẳng đi rất nhiều.
-Được rồi. Tôi sẽ đến cửa tiệm tìm chị. - Minh Ưu nhanh chóng nói.
- Đừng, đừng, đừng. Tôi đợi cậu ở quán Starbucks đường Thành Nam. Tôi đang đi dạo phố. – Văn Hạ nói xong thì chỉ muốn rút lại lời nói của mình ngay. Quanh đây làm gì có chỗ nào dạo phố. Toàn là nơi bán vật liệu xây dựng. Dạo phố cái con khỉ? Hết cách rồi. Lời nói đã nói ra thì không thể rút lại được.
Đầu bên kia, Minh Ưu im lặng một lát, nói được rồi cậu cúp máy.
Khi Minh Ưu đến nơi, từ xa cậu đã nhìn thấy Văn Hạ ngồi bên cửa sổ cúi đầu không biết là đang nói gì đó. Bóng cô nhỏ nhắn ngồi thoải mái trên chiếc sofa. Cô mặc chiếc áo phông trắng đáng yêu và chiếc quần bò ngố màu xanh nhạt. Sao có thể nhận ra là người sắp kết hôn chứ? Minh Ưu thấy cô như một nữ sinh vừa vào đại học.
Văn Hạ đang tập xem lát nữa nên nói với Minh Ưu thế nào để cậu có thể chấp nhận và để mình cũng cảm thấy yên tâm, không cảm thấy mình bắt nạt trẻ con. Nhưng cô phát hiện ra rằng khi đối diện với chuyện này thì thật sự cô không biết nên mở miệng nói thế nào. Người ta thích cô là cái phúc của cô, mặc dù cô không muốn có cái phúc đó nhưng điều quan trọng là cô không biết nên từ chối như thế nào. Haizz! Chắc chắn cô sẽ làm Minh Ưu đau lòng lắm!
Nhưng không còn cách nào khác. Cô không thể làm Tô Mạch buồn. Tất cả đều vì muốn Tô Mạch được vui vẻ hạnh phúc. Thế nên, cô không chú ý là Minh Ưu bước vào mà miệng vẫn lẩm bẩm:
- Minh Ưu, chị xin lỗi cậu.
- Sao chị lại xin lỗi tôi? - Minh Ưu nghiêng đầu nhìn cô hỏi.
- Á! Cậu đi không phát ra tiếng làm tôi sợ chết đi được. Tôi xin lỗi cậu bao giờ chứ? Đúng thật là … - Văn Hạ vội tuôn ra một tràng, sau đó cô mới nhớ ra mục đích hôm nay đến đây là gì. Cô việc gì phải cảm thấy có lỗi như vậy, khinh thường mình vậy sao?
- Đồ của chị này. Chị xem có thiếu thứ gì không? Tôi nên mang đến cho chị mới đúng. Phải rồi. Tôi đã vứt thức ăn đi. Chúng hỏng hết rồi. – Sau khi ngồi xuống, Minh Ưu đưa mấy chiếc túi cho Văn Hạ.
Văn Hạ nhận lấy, để sang một bên bĩu môi như muốn nói gì đó.
- Chị có chuyện muốn nói với tôi à? - Minh Ưu gọi một tách cà phê, quay đầu lại hỏi Văn Hạ.
Văn Hạ tròn xoe đôi mắt phượng, không to lắm, gật đầu mạnh.
- Chị muốn nói … chị không thể chấp nhận tôi. Chị