Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

cự tuyệt tôi đúng không? - Minh Ưu biết cô muốn nói gì, cũng biết tính khí của Văn Hạ không thể nói ra được, muốn đợi cô nói ra có lẽ sẽ phải ngồi đây ít nhất là cả buổi chiều, thế nên cậu đã nói thay cô.
Văn Hạ vẫn gật đầu mạnh, đôi mắt cũng mở to hơn. Trong lòng cô nghĩ, làm việc với người thông minh thật đơn giản.
- Nhưng tôi không chấp nhận cự tuyệt. Tôi thích chị là việc của tôi. Dù chị có thích tôi hay không thì tôi vẫn tiếp tục thích chị. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên tôi đối mặt với một chuyện, với một người lại cố chấp như vậy. Tôi không muốn từ bỏ - Khẩu khí của Minh Ưu rất kiên định, kiên định đến mức khiến cho Văn Hạ muốn nhảy đến mà tát cho cậu một cái để cậu tỉnh lại.
Đây là tiếng của người ngoài hành tinh sao? Cái gì gọi là cậu thích cô thì không liên quan gì đến cô. Không liên quan thì cậu đi thích người khác đi. Cậu tiếp tục không liên quan thì tôi lại có liên quan đấy. Tô Mạch mà biết thì tôi sẽ chết mất.
- Minh Ưu, tôi lớn hơn cậu, lớn hơn rất nhiều. Nữ giới già rất nhanh. – Tuy trong lòng Văn Hạ nghĩ thế nhưng sao cô có thể nói những lời tàn nhẫn với một thiên sứ thuần khiết như Minh Ưu chứ? Thế nên cô vẫn cố gắng nhẫn nại.
- Tôi học mỹ thuật. Tuổi tác không quan trọng, cái đẹp mới quan trọng. - Minh Ưu cố chấp tin rằng, họ có thể ở bên nhau.
- A! Như vậy càng không được. Tôi không xinh đẹp. Thật đấy. Tôi mập, mắt tôi nhỏ, ở bẩn, lười biếng, tham ăn. Tôi thích lười biếng. Tóm lại bản thân tôi chẳng có chút gì liên quan đến cái đẹp cả. – Tuy miệng Văn Hạ nói như vậy nhưng trong lòng cô nghĩ, các vị Bồ Tát, Thượng Đế ơi, những lời con nói đều là giả đấy. Con rất xinh đẹp. Thật sự con rất xinh đẹp. Xin các vị đừng biến con thành người như con nói. Bây giờ con phải làm việc thiện. Con không thể để cậu bé này lầm đường lạc lối.
- Dù chị thế nào thì trong mắt tôi vẫn rất đẹp. Không phải đối với Tô Mạch cũng vậy sao? Tại sao chị không thể chấp nhận tôi? - Minh Ưu chưa từng yêu, thậm chí cậu cũng chưa từng thích ai. Thế giới tình cảm của cậu rất thuần khiết, thuần khiết đến mức không một tì vết, thuần khiết đến mức không thể làm cho người ta chấp nhận được.
- Sao tôi nói như vậy mà cậu vẫn không hiểu chứ? Tôi thật sự không thể chấp nhận cậu. Tôi sắp kết hôn rồi. – Văn Hạ lo đến mức sắp nhảy dựng lên nhưng sao cậu ấy vẫn không hiểu. Không phải đứa trẻ này rất thông minh sao?
- Nhưng chị vẫn chưa kết hôn. Nếu chị kết hôn rồi thì tôi sẽ không níu kéo chị nữa nhưng bây giờ tôi vẫn có cơ hội. – Hôn nhân của bố mẹ Minh Ưu cho cậu biết không thể đi phá hoại gia đình người khác. Trong ý nghĩ của cậu, chỉ cần cô chưa kết hôn thì cậu vẫn chưa thể coi là người thứ ba. Đặc biệt đây là lần đầu tiên cậu thích một người. Sự cố chấp mê muội đấy khiến cậu không thể buông tay được.
- Sao cậu chẳng hiểu đạo lý gì thế? Tuy tôi chưa kết hôn nhưng chắc chắn tôi sẽ kết hôn. Sắp rồi. Tôi sẽ lấy Tô Mạch thế nên chúng ta không thể ở bên nhau. – Văn Hạ nhẫn nại lặp lại những câu đó một lần nữa, hơn nữa còn nói từng từ từng chữ một vì sợ cậu không nghe rõ.
- Văn Hạ, tôi thích chị. Tôi hỏi chị có thích tôi không? Tôi muốn một câu trả lời. Nếu không có Tô Mạch thì liệu chị có chọn tôi không? Tôi muốn biết điều đó. - Minh Ưu không biết tại sao cậu lại trở nên kích động như vậy. Cậu giơ tay ra nắm lấy đôi tay Văn Hạ đang đặt trên bàn.
- Cậu buông tay tôi ra được không? Cậu buông tay ra trước đi rồi nghe tôi nói. – Văn Hạ không muốn lần thứ hai có lỗi với Tô Mạch. Cô rút mạnh tay về.
- Chị nói cho tôi biết đi, nói cho tôi biết câu trả lời rồi tôi sẽ buông tay. - Minh Ưu kiên trì nói. Cậu vẫn nắm chặt tay cô.
- Ui da! Tình huống cậu nói không hề tồn tại. Sao có thể không có Tô Mạch được? Không có Tô Mạch thì tôi sẽ không đến đây. Được rồi. Đừng làm thế nữa. – Văn Hạ cố sức thế nào cũng không thể rút tay về được, cuối cùng cô thất vọng nói: - Được rồi. Tôi không ghét cậu. Có thể nói là tôi rất thích cậu nhưng …
Văn Hạ vẫn chưa nói hết câu thì cô nghe phía sau mình có tiếng đồ vật rơi. Cô ngoái đầu lại nhìn thì thấy một khuôn mặt trắng nhợt, còn một khuôn mặt đang nở nụ cười chiến thắng. Trong đầu cô trống rỗng, cô quên mất là Minh Ưu đang nắm chặt tay mình. Cô quên mất cả câu sau là:
- Nhưng là thích như một cậu em trai. Người tôi yêu là Tô Mạch.
Trong đầu cô nghĩ, lộ mất rồi, lại còn bị người phụ nữ xấu xa đó bắt được. Hết thật rồi.






Tô Mạch nổi giận rồi, làm sao đây?
Tô Mạch đến đây bàn công việc. Khâu Tư là người phụ trách phía bên Mỹ nên cô ta cũng đến. Họ đợi cả buổi sáng mà bên kia vẫn bận, rõ ràng là bên kia có ý bỡn cợt họ. Vụ làm ăn này đối với họ rất quan trọng thế nên anh muốn tiếp tục đợi. Nhưng khi nhìn thấy Khâu Tư, một cô gái yếu đuối ngồi trong xe phơi nắng cùng mình thì anh cũng thấy khó xử thế nên họ đã đi vào quán Starbucks này.
Từ xa anh đã mơ mơ hồ hồ nhìn thấy hình bóng quen thuộc nhưng sao Văn Hạ lại ở đây lúc này? Nếu cô không ở tiệm cà phê thì cũng ở sân bay chứ? Nhưng khi a