Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

nh càng bước đến gần, khi hình bóng đó càng rõ hơn thì anh bắt đầu thấy hơi lo lắng vì anh nhìn thấy người ngồi đối diện với Văn Hạ là Minh Ưu có khuôn mặt u buồn.
Anh đứng sau Văn Hạ như vậy và nghe thấy Minh Ưu hỏi:
- Nếu không có Tô Mạch thì liệu chị có chọn tôi không? Tôi muốn biết điều đó.
Văn Hạ nhìn Tô Mạch như vậy lại càng lo lắng hơn. Nước mắt cô lăn xuống. Khi đối diện với người khác, cô có thể mạnh mẽ, hống hách, không thèm để ý đến lý lẽ nhưng khi đối diện với Tô Mạch, cô thật sự sợ hãi. Cô sợ cứ tiếp tục như vậy, Tô Mạch sẽ không cần cô nữa. Vậy thì cô phải làm thế nào?
- Chồng ơi, chồng à, chồng nói gì đi. Không phải như vậy đâu. Thật sự không phải như vậy đâu. Chồng nghe em nói đi. Chồng đừng bỏ mặc em mà. - Văn Hạ khóc nức nở, tay cô vẫn nắm chặt tay áo của anh. Nhưng dù Văn Hạ có khóc thế nào, có cầu xin thế nào thì Tô Mạch vẫn không chịu lên tiếng.
- Anh không tin em đúng không? Anh nghĩ rằng em nói dối đúng không? Anh nghĩ rằng em có lỗi với anh đúng không? Anh nói đi. Tô Mạch. Chết tiệt! Anh nói đi chứ? - Bây giờ Văn Hạ không cần giữ hình tượng gì nữa. Giống như người phụ nữ lắm mồm đứng giữa phố, cô lắc mạnh người Tô Mạch, cô chỉ muốn nói cho rõ ràng, cô thật sự không làm gì có lỗi với anh cả.
- Em xuống xe đi. Anh muốn yên tĩnh một mình. - Cuối cùng Tô Mạch đã lên tiếng nhưng giọng anh không mang chút hơi ấm nào. Nó khiến trái tim Văn Hạ như rơi xuống đáy vực.
- Anh nghe em giải thích được không? Em thật sự không làm gì có lỗi với anh cả. Anh hiểu lầm rồi. - Văn Hạ cầu xin.
- Xuống xe. - Tô Mạch vẫn nói.
- Chồng à, chúng ta đã thống nhất là phải tin tưởng nhau. Anh đã nói anh tin em mà. Chồng ơi, anh đừng giận mà. Em sai rồi. Em không nên ra ngoài với cậu ta. Em không nên để cậu ta hôn em. Em không nên để cậu ta vẽ chân dung em. Chồng. . . - Văn Hạ lo quá nên đã nói hết ra. Nói xong cô mới phát hiện ra điều mình không nên nói thì đã nói rồi. Con người cô là như vậy. Cô thật sự không biết nói dối. Hậu quả của nói dối là phải nhận sự trừng phạt.
Tô Mạch nhắm mắt không nói gì. Thực tế là anh đang phải chịu đựng nỗi đau đớn vô tận. Văn Hạ vừa nói gì. Cô bị người ta hôn, bị Minh Ưu hôn rồi. Thế là thế nào? Lòng ghen tỵ và ý muốn chiếm hữu làm anh muốn gào lên, khiến anh muốn Văn Hạ biến mất trước mắt anh ngay lập tức, khiến anh muốn đánh chết Minh Ưu ngay bây giờ, khiến anh muốn mình cũng biến mất luôn.
Đúng vậy. Con người Tô Mạch là như vậy, một người đàn ông có ý muốn chiếm hữu mạnh mẽ hoặc có thể nói là lúc này anh càng giống như một cậu bé, anh không cho phép nguời khác đến gần người mình yêu, không cho phép tình yêu của mình có tì vết nào. Anh cảm thấy anh có thể cự tuyệt mọi cám dỗ, có thể chỉ đế ý đến một mình Văn Hạ. Thế nên anh cũng yêu cầu Văn Hạ như vậy. Anh biết Văn Hạ thích ngắm những anh chàng đẹp trai, thích nói năng linh tinh nhưng anh vẫn luôn tin, Văn Hạ chỉ chung thủy với anh.
Hôm nay, khi vừa bước vào tiệm cà phê, anh đã mất tất cả. Khâu Tư, Minh Ưu, tại sao hai người này lại xuất hiện trong cuộc sống của anh? Sao anh không thể né tránh được sự xuất hiện của họ? Từ lúc Minh Ưu xuất hiện, anh đã muốn Văn Hạ tránh xa cậu ta vì anh luôn cảm giác trên người Minh Ưu có vẻ hấp dẫn của một con thú nhỏ bị thương, nó hấp dẫn phái nữ mà Văn Hạ chính là người không theo quy phạm. Thế nên anh không để họ tiếp cận nhau, không cho cô làm người mẫu cho cậu ta nhưng tất cả đã xảy ra mà anh không hề hay biết. Anh ngốc thế sao? Cô thật sự cảm thấy anh ngốc thế sao?
- Xuống xe. Hôm nay, anh không muốn nói gì cả. Hôm khác nói chuyện sau. Em còn không xuống xe thì anh sẽ xuống đấy. Tô Mạch vẫn giữ thái độ lạnh như băng nhưng lại lộ ra sự kiên định khác thường.
Văn Hạ nước mắt lưng tròng nhìn thái độ kiên quyết cùa Tô Mạch mà bặm môi, màu đỏ từ từ lan ra phủ lên làn da trắng. Rất đau nhưng cô vẫn không thôi. Cô cảm thấy chỉ có như vậy mới có thế giảm bớt nỗi đau trong lòng mình. Cô quá hiểu Tô Mạch. Người hiểu anh nhất chính là cô. Lúc này chắc chắn anh không muốn nhìn thấy cô, chắc chắn sẽ không tha thứ cho cô ngay, chắc chắn nói được là làm được nhưng sao cô có thể để anh đi chứ? Cô sợ, sợ như vậy. Họ không thể tiếp tục ở bên nhau nữa vì Tô Mạch đã nói, đừng lừa dối anh, nếu không thì anh không biết sẽ thế nào đâu.
Văn Hạ đành phải xuống, nhìn xe của Tô Mạch tuyệt tình đi xa. Một mình cô đứng lại đó không thốt nên lời mà nước mắt cứ thế tuôn trào. Chắc chắn anh sẽ không tha thứ cho cô. Vậy cô phải làm thế nào đây?
- Cô không sao chứ?
- Văn Hạ, chị không sao chứ?
Hai giọng nói đó cùng đồng thanh vang lên phía sau cô. Lúc này Minh Ưu và Khâu Tư cũng đã kịp tới nơi.
Văn Hạ ngoái đầu lại nhìn khuôn mặt căng thẳng lo lắng của Minh Ưu, còn cả khuôn mặt cố giả bộ quan tâm của Khâu Tư. Cô cảm thấy thật đáng ghét, tất cả đều đáng ghét.
Tại sao họ lại đến làm phiền cuộc sống bình yên của cô? Tại sao khi thấy cô quá hạnh phúc thì họ lại ghen tỵ với cô vậy? Họ thật sự đã bắt nạt cô giống như bắt nạt một cô gái chẳng biết gì.
- Hai người, h


pacman, rainbows, and roller s