Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

ai người hãy tránh xa tôi ra. Tất cả cút đi cho tôi. Các người thấy tôi dễ bắt nạt lắm hả? Khâu Tư tôi cảnh cáo cô, Tô Mạch là của tôi. Dù chúng tôi có cãi nhau, chia tay thì anh ấy vẫn là của tôi. Đời này kiếp này Tô Mạch sinh ra là để chờ đợi tôi. Cả đời này cô cũng không giành được đâu. Thế nên tốt nhất là cô nên từ bỏ ý định này đi. Cô dám cướp Tô Mạch của tôi thì tôi sẽ cho cô biết tay. - Mắt Văn Hạ vẫn đẫm lệ, mặt trắng bệch nhưng giọng nói thì không có vẻ gì là chịu thua, không có chút yếu thế. Đây chính là Văn Hạ, cô gái nhỏ bé khi ở bên Tô Mạch nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ đốì với người khác.
- Có lẽ cô hiểu nhầm tôi điều gì đó. Đây chỉ là một sự trùng hợp. - Khâu Tư vô tội giải thích.
Lông mày Văn Hạ dựng lên, ngẩng mặt nhìn cô ta, ánh mắt không chút thiện cảm, hậm hực nói:
- Không cần biết hiểu nhầm hay không hiểu nhầm. Hôm nay chị đây không được vui, chị đây không vừa mắt cô. Đừng có chọc giận chị đây mà nói năng linh tinh. Đến lúc đó thì mọi người đều không được yên thân đâu.
Văn Hạ chẳng còn tâm trạng đâu mà cãi cọ với họ nên cô quay đầu bỏ đi.
- Văn Hạ.
Văn Hạ lại ngoái đầu nhìn khuôn mặt trắng bệch của Minh Ưu, nhìn cậu bé đứng dưới ánh mặt trời này, cậu bé có nụ cười tuyệt đẹp, cậu bé mà cô cảm thấy thánh thiện như thiên sứ. Hôm nay, cậu đã mang đến cho cô tai họa lớn nhưng cô không trách móc cậu, không chửi mắng cậu, không đánh đập cậu vì bây giờ cô chẳng còn tâm trạng nào, chẳng còn chút sức lực nào. Cô chỉ muốn tìm lại Tô Mạch của cô thôi.
- Tôi đã nói với cậu rõ ràng rồi. Hãy buông tha cho tôi. - Giọng Văn Hạ đầy mệt mỏi và thất vọng. Trong khoảng thời gian ngắn, cô đã trải qua quá nhiều thăng trầm. Bản thân cô không chịu nổi nữa rồi.
Cô không tiếp tục nghe Minh Ưu nói nữa. Cô đúng thẳng người tiến về phía trước vài bước. Cô giơ tay ra vẫy một chiếc taxi bỏ lại cho hai người đó một cái bóng thật hiên ngang.
- Cậu thích cô ấy ở điểm gì? - Chiếc xe đó đã đi xa, Khâu Tư đứng yên tại chỗ, hài hước hỏi Minh Ưu.
- Ngây thơ, yêu đời. - Minh Ưu trả lời ngắn gọn nhưng cậu đã nói lên được bản chất thật nhất của Văn Hạ. Điều này khiến cho Khâu Tư không khỏi bàng hoàng.
Ngây thơ, yêu đời.
Rất nhiều người muốn nhưng lại không thể có đuợc điều đó. Rất nhiều người cầu mong nhưng lại không thể đạt được. Thế mà cô gái đó lại dễ dàng có được nó. Đó là lý do cô gái đó có được tình yêu của Tô Mạch sao?
- Chị thích Tô Mạch ở điểm gì? - Minh Ưu hỏi lại
- Vì anh ấy là Tô Mạch. Trước đây đến bây giờ Tô Mạch chính là người đàn ông thành công, lạnh lùng chuyên tâm. - Khâu Tư nhắc đến Tô Mạch như thể giờ phút này Tô Mạch đang đứng trước mặt cô ta vậy.
- Tôi sẽ không từ bỏ cơ hội này. Còn cậu? - Cô ta ngoái đầu lại nhìn Minh Ưu hỏi.
Minh Ưu không trả lời, cậu nhìn chiếc túi nhỏ trong tay. Chú rể nhỏ cười hạnh phúc, cô dâu nhỏ cười thẹn thùng. Cậu không biết tiếp theo mình sẽ làm thế nào nhưng cậu biết hôm nay cậu đã sai. Cậu không nên ép Văn Hạ như thế. Lần này, vì cậu mà nụ cười trên khuôn mặt của Văn Hạ đã tắt, chính cậu đã làm tổn thương cô.
- Chú Minh nói, cô gái trong tranh cậu vẽ rất đẹp. Chú ấy nói muốn mở triển lãm tranh cho cậu. - Khâu Tư nhìn ánh mắt do dự của Minh Ưu thì lại muốn châm chọc. Cô ta không muốn cậu từ bỏ như vậy vì sự kiên trì của cậu sẽ có lợi cho cô ta.
- Tôi sẽ dựa vào bản thân mình để mở triển lãm. Tôi sẽ cho tất cả mọi người thấy được vẻ đẹp của Văn Hạ. - Đây là câu cuối cùng Minh Ưu bỏ lại cho Khâu Tư trước khi cậu bỏ đi. Cô ta không thể hiểu, liệu cậu có từ bỏ hay không? Cô ta từng nghe Minh Chí Nguyên nói, cô gái trong bức tranh đó rất đáng yêu, linh hoạt như có hồn vậy, lâu lắm rồi ông chưa từng thấy cô gái nào giống như vậy.
Lúc đó, Khâu Tư không nói gì. Có thể bây giờ cô ta nên giúp anh? Điều cô ta mong muốn nhất chính là có được tình yêu của Tô Mạch. Nhưng cô ta đã quên mất rằng, nếu đối thủ của cô ta không phải là Văn Hạ thì tình yêu của Tô Mạch đã chết chìm từ lâu rồi.






Văn Hạ khóc rồi
Văn Hạ ngồi trên taxi, nước mắt cứ trào ra. Vừa rồi cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước cô nàng Khâu Tư đó. Cô ta muốn xem cô khóc. Không có chuyện đó đâu. Nhưng vừa lên xe thì nước mắt cô không kìm lại được khiến người lái xe nghĩ cô bị làm sao nên liên tục nhìn cô qua kính chiếu hậu.
- Nhìn gì mà nhìn? Chú chưa thấy người đẹp khóc bao giờ sao? Hu hu hu hu. - Bây giờ Văn Hạ đang rất bực, thấy ai cũng không vui nên giọng nói cũng đầy tức tối.
- Cô bé, đừng khóc nữa. Có chuyện gì mà không thể giải quyết được chứ? - Chú lái xe tốt bụng nói. Không những chú ấy không bực mình mà còn quay lại khuyên cô.
- Hu hu hu hu! Cháu và chồng cháu cãi nhau. Cháu làm cho anh ấy tức quá bỏ đi rồi. Hu hu hu! - Văn Hạ cũng không biết tại sao. Dù sao bây giờ cô đang rốì bời. Cô không biết nên làm thế nào. Cô rất sợ. Tất cả mọi người hỏi cô, cô đều muốn nói. Dường như như vậy có thể làm cô thấy nhẹ nhõm hơn.
- Là hiểu nhầm, hiểu nhầm rất lớn. Em không thể nói rõ được. Chị ơi,


Ring ring