Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ng vũ lực với anh. Bị “coi thường”, đồng chí Tham mưu trưởng tức giận trở về đơn vị, mặt khác, bác sĩ Hạ vì tâm trạng không kiềm chế được mà thất lễ trước mặt “kẻ địch” nên chán nản trốn trong phòng làm việc một mình hờn dỗi.
Nghĩ lại, đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ, đơn giản chỉ là Hách Nghĩa thành thấy hiếm khi Hạ Nhã Ngôn yếu đuối, mà thói quen cãi vã của nam nữ vì muốn che giấu sự xấu hổ mà lại ầm ĩ một trận. Về phần điện thoại di động có phải người ta cố ý hay không, ngoại trừ bác sĩ Hạ là người trong cuộc ra thì không ai biết.
Không muốn chấp nhặt với cô, Hách Nghĩa Thành cùng người nào đó trừng mắt nhìn nhau một lúc lâu, kìm nén sự tức giận cùng trái tim đang đập loạn nhịp, anh nói với Mục Khả: “Cháu xem điện thoại di động đã nguội chưa, đi lấy lại đây.”
Đưa mắt ý bảo Mục Khả ngồi, trong lòng Hạ Hoằng Huân cảm thấy buồn cười không dứt, anh đứng dậy, đi lấy lại chiếc điện thoại đặt xuống bàn trà, phê bình qua loa Hạ Nhã Ngôn: “Còn mặt nặng mày nhẹ, đi nấu cơm đi, mấy người chúng tôi đều đói bụng cả rồi.” Nói xong quay sang hỏi Hách Nghĩa Thành: “Kiểu này cũng đã cũ, anh dùng bao lâu rồi?”
"Hơn hai năm rồi. Lúc sinh nhật Khả Khả tặng, nói cái gì đàn ông ba mươi rồi còn.” Hách Nghĩa Thành đưa tay vuốt vuốt mái tóc của Mục Khả, nhẹ giọng nói: “Cho cậu xoa một chút, sắp sửa không được dùng nữa rồi.”
Sinh nhật Hách Nghĩa Thành năm ba mươi tuổi thì Mục Khả chưa tốt nghiệp đại học, cô lấy toàn bộ tiền dạy thêm để mua tặng anh chiếc điện thoại di động này, lúc đó đây là kiểu mới nhất, đắt muốn chết được. Bình thường anh rất yêu quý, đủ thấy anh quý trọng quà tặng của cháu gái đến mức nào.
Không ngờ điện thoại di động lại có ý nghĩa với anh đến vậy, trong lòng Hạ Nhã Ngôn có chút tự trách bản thân, cô nói: “Cơm nước xong tôi cùng anh đi mua lại cái giống như vậy.”
Thấy Hách Nghĩa Thành có vẻ không muốn trả lời, Mục Khả mau mồm mau miệng nói: “Cháu thấy nên đổi cái mới mà dùng, cậu lãi quá rồi đó!”
Liếc nhìn Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân cười cười, bàn tay dường như vô tình chạm vào bên tai Mục Khả, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác thân mật như vậy lúc này được anh làm một cách rất tự nhiên, tản ra một mùi vị mập mờ không rõ.
Lau xong điện thoại di động, Mục Khả chạy vào phòng bếp làm trợ thủ cho Hạ Nhã Ngôn, tiện thể nói với cô để cô không còn để ý đến thái độ của Hách Nghĩa Thành, nói cái người kia ngoại trừ việc đến giờ vẫn chưa yêu ai ra thì vô cùng tốt. Thấy cô cực kỳ tán dương người nào đó, Hạ Nhã Ngôn vừa cười vừa nói: “Được rồi, chị còn nói thêm nữa sẽ khiến em nghĩ rằng chị đang giới thiệu bạn trai cho em đấy.”
"Nhã Ngôn, em có bạn trai chưa?"
"Chị xem bộ dạng của em giống như có sao? Em là gái ế."
Mục Khả cười khanh khách: "Có ế cũng là gái ế ưu tú nhất."
Hạ Nhã Ngôn gật đầu, vô cùng tự tin nói: "Cái này thì chắc chắn rồi."
Tiếp theo, trong phòng bếp truyền đến tiếng cười của hai cô gái.
Bữa trưa rất phong phú, bầu không khí nhìn chung có thể nói là hòa hợp vui vẻ.
Chỉ là, có thù mới hận cũ khiến Hách Nghĩa Thành ít nhiều có chút khó chịu, lúc ăn cơm ngón tay bị thương gắp không xong đồ ăn, tướng ăn có chút vất vả. Thân là anh trai Hạ Hoằng Huân tự nhiên phê bình em gái không chiêu đãi khách, luôn nhắc nhở Hạ Nhã Ngôn gắp thức ăn cho anh, khiến đồng chí Tham mưu trưởng không nhịn được đắc ý.
Sau khi ăn xong, Mục Khả cùng Hạ Nhã Ngôn rửa chén, hai người đàn ông Hạ Hoằng Huân cùng Hách Nghĩa Thành ngồi trong phòng khách tán gẫu, không khí hòa hợp như người một nhà. Sau đó, Hạ Nhã Ngôn cùng Hách Nghĩa Thành đi mua điện thoại di động mới, tạo cơ hội cho Hạ Hoằng Huân danh chính ngôn thuận đưa Mục Khả trở về kí túc xá.
/
Lần đầu tiên tới hang ổ của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân rất có hứng thú đi thăm thú mọi nơi một lượt, sau đó anh tự nhiên ngồi xuống giường nhỏ của cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Nội vụ quả nhiên rối loạn. Quên đi, cũng không thể theo tiêu chuẩn để yêu cầu em, anh sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua." Thấy Mục Khả trừng mắt muốn phản bác, anh ôm lấy cái eo nhỏ của cô cười cười: “Lúc này không cần lo lắng có người xông vào, tranh thủ thời gian thân mật, một lúc là phải đi rồi…..” Nói xong anh cúi người hôn Mục Khả thật sâu.
Tình cảm kìm nén trong nháy mắt bộc phát ra, hai người ý loạn tình mê đáp lại nhau, Hạ Hoằng Huân rốt cuộc không nhịn được, xoay người một cái, đặt cô bạn gái nhỏ dưới thân, vừa hôn tha thiết vừa xâm nhập…………..
Thương cảm ly biệt
Tự chủ của Hạ Hoằng Huân bị khiêu khích mạnh mẽ, nếu không phải sự thật rành rành trước mắt, anh vốn không tin mình sẽ khát vọng một người con gái đến như thế. Khi anh khó khăn tự động đặt bàn tay to đầy vết chai lên phần ngực mềm mại của Mục Khả, anh thật sự có chút không kìm chế được rồi.
Cảm thấy anh thở ngắn mà hổn hển, tim Mục Khả đập thình thịch mà rối loạn, bàn tay mềm mại không xương của cô phủ lên sống lưng mạnh mẽ của anh, dánh vẻ đáp lại rụt rè khiến cô trở nên vô cùng mảnh mai. Một động tác ỷ lại đơn giản lại