Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2020 lượt.
khiến cho cổ họng Hạ Hoằng Huân rên một tiếng thở trầm thấp mà gấp gáp. Tay anh không tự chủ dùng sức, nặng nề vuốt ve Mục Khả, hôn rất sâu mút lấy cánh môi mềm mại của cô, triền miên lại vội vàng. . . . . .
Nhiệt độ cơ thể anh nhanh chóng tăng cao, bàn tay nóng đến gần như làm cô bị bỏng. Khát cầu rõ ràng mãnh liệt như vậy, là dục vọng nguyên thủy nhất của loài người. Nhiệt độ nóng bỏng khác thường đột nhiên tới khiến Mục Khả theo bản năng giãy dụa muốn thoát khỏi đụng chạm của anh, lại đổi lấy cái ôm càng chặt hơn. Cô nghe thấy Hạ Hoằng Huân khàn khàn cảnh cáo: "Đừng lộn xộn!"
Giật mình khi cảm thấy dục vọng phái nam của anh đang chạm vào thân thể cô, Mục Khả sợ đến không dám cử động, cả người nhũn ra nhắm chặt mắt mặc cho môi lưỡi anh xâm nhập lãnh địa của cô, từ sâu đến cạn, từ gấp đến chậm, dần dần trở nên dịu dàng.
Mục Khả xấu hổ cười, nép vào người anh, rất hưởng thụ giờ phút ngọt ngào gắn bó ngắn ngủi này.
Hai người ngọt ngào một lúc, Hạ Hoằng Huân liền dẫn Mục Khả đi siêu thị.
Người đàn ông cao lớn đẹp trai đẩy xe hàng, thỉnh thoảng cầm lên cái gì trao đổi ý kiến cùng cô gái nhỏ xinh đẹp bên cạnh. Khi cô lắc đầu thì anh liền cau mày để xuống, cô gật đầu thì anh theo thói quen giơ tay lên cạo cạo chóp mũi cô rồi đặt đồ vào xe đẩy hàng, sau đó một tay ôm cô gái tiếp tục chọn mua. Bộ dạng thân mật đó trong mắt người ngoài nghiễm nhiên là một đôi vợ chồng son.
Điện thoại di động vang lên, Hạ Hoằng Huân nghe điện thoại đồng thời ánh mắt vẫn dõi theo Mục Khả, sủng ái nhìn cô ôm một đống đồ ăn vặt nghịch ngợm cười với anh. Anh nói ngắn gọn mà rõ ràng địa điểm hẹn cho tham mưu Hồ, sau đó đưa tay lật xem đống đồ trong giỏ, không biến sắc đặt mấy hộp mì ăn liền chua cay cùng chân gà cay Mục Khả giấu ở phía dưới về chỗ cũ. Đợi khi cô phát hiện, anh rất nghiêm túc phê bình cô: "Trước mặt anh mà còn dám giở trò, vậy làm sao anh yên tâm được? Quên lời dặn của bác sĩ rồi đúng không? Không được ăn cay."
Mục Khả bị véo má không dám phản bác, bĩu môi oán trách: "Sao cứ véo má em thế, tay to như vậy, đau chết đi được."
"Em ngoan ngoãn thì anh véo em làm gì?" Hạ Hoằng Huân cười lại véo một cái, trêu chọc cô nói: "Non như quả đào mật, không có việc gì cũng muốn cắn hai miếng."
Mục Khả giận lườm anh một cái: "Nói năng ngọt xớt, không có bộ dạng của Phó Đoàn Trưởng gì hết."
Hạ Hoằng Huân chau mày, vẻ mặt bất cần đời: "Đồng chí nhỏ à, Phó Đoàn Trưởng cũng phải được cưới vợ chứ!"
Mục Khả cong môi cười sau đó kéo cánh tay của anh.
Dường như sợ Mục Khả đói bụng, Hạ Hoằng Huân mua cho cô rất nhiều đồ ăn, ngay cả mấy đồ dùng hàng ngày lặt vặt như kem đánh răng bàn chải đánh răng cũng mua hết. Nói là tránh cho cô thân con gái phải ra ngoài một mình, không an toàn.
Lúc tính tiền Mục Khả độc lập theo thói quen móc ví tiền ra, nhân dân tệ còn chưa đưa ra, mu bàn tay đã bị vỗ một cái. Ngước mắt nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Hạ Hoằng Huân, lòng cô co rụt lại, do dự một lát mới cẩn thận rút ví về. Lúc này ánh mắt đồng chí Giải Phóng Quân mới dịu đi.
Mấy cái túi to đều do Hạ Hoằng Huân xách, Mục Khả muốn giúp một tay anh cũng không khiến, bất đắc cô đành nói: "Người ta muốn nắm tay anh, hai tay anh đều xách đồ thì nắm thế nào được."
Nhìn thấu tâm tư nho nhỏ của cô, Hạ Hoằng Huân cười, chuyển tất cả đồ sang tay phải, giơ tay trái ra. Mục Khả hờn dỗi vỗ vào lòng bàn tay của anh, sau đó ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay to lớn của anh.
Trở lại kí túc xá, Hạ Hoằng Huân rất cẩn thận mà phân loại hết đồ ăn bỏ vào trong tủ lạnh, còn giúp Mục Khả kiểm tra điện nước. Chờ anh xác nhận tất cả dụng cụ trong cái ổ nhỏ của cô không có gì hỏng hóc thì tham mưu Hồ đã đến.
"Trong khoảng thời gian này có thể sẽ hơi bận, có lẽ không thể đi thăm em được. Em ngoan ngoãn đi làm, Chủ nhật anh sẽ cho người tới đón em đến đơn vị, được không?" Thời gian gấp rút khiến Hạ Hoằng Huân nói chuyện cũng có chút vội vàng, cầm túi đựng quân trang từ chỗ em gái trên tay, anh dặn dò: "Đừng để anh lo lắng. Tan việc không có việc gì cũng đừng đi ra ngoài, bộ dáng của em giống như thiếu nữ vị thành niên, rất dễ bị lừa. . . . . .
Đừng hơi tý lại nói không ăn cơm muốn giảm cân, em có mập anh cũng không chê em. . . . . . Buổi tối lúc ngủ đắp kín chăn, nếu để bị cảm anh sẽ xử lý em đấy, còn có. . . . . ."
Cảm giác được thương yêu rất ấm áp rất dễ dàng làm cho người ta yếu ớt. Luôn luôn kiên cường như Mục Khả chợt ôm lấy eo anh ngăn anh nói tiếp: "Có thể để mai đi được không?" Cô chợt cảm thấy sợ phải trở về những ngày sống một mình, Mục Khả có chút muốn khóc.
Hạ Hoằng Huân càng không nỡ hơn cô, nghĩ đến một người cô ở bên ngoài thì anh đã bắt đầu đau lòng. Trong tiếng thở dài khó phát hiện anh ôm lấy cô, hôn lên đỉnh đầu cô nói: "Nghe lời!"
Mục Khả cọ cọ trước ngực anh như con mèo nhỏ, ngửa đầu đón nhận nụ hôn của anh, ôm chặt!
Từ ngày quyết định ở bên một quân nhân như anh thì Mục Khả đã biết, ly biệt là điều không thể tránh khỏi. Nếu đã lựa chọn thì phải chấp nhận. Cho nên, khi Hạ Hoằng Huân xoay người đi,