Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.
, Hạ Nhã Ngôn ngửa mặt xin lỗi cười cười, tuy nói vậy nhưng nghe qua không hề có chút thành ý xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi quên mất, anh cũng biết là tôi không biết dịu dàng.”
Đây đúng thật là phụ nữ điển hình mà, lòng dạ hẹp hòi tiểu nhân. Hách Nghĩa Thành âm thầm cắn răng, lần nữa đả kích nói: "Cô không biết dịu dàng khiến tôi hoài nghi giới tính của cô có vấn đề gì đó.”
Anh còn dám nói! Hạ Nhã Ngôn quyết định tuyên chiến với anh, cô hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tham mưu trưởng Hách, hôm nay tôi sẽ để cho anh lãnh giáo thế nào mới gọi là không dịu dàng!” Lời còn chưa dứt, cô cố ý dùng sức nắm thật chặt ngón tay bị thương của người nào đó………….
Ai cũng biết vì chuyện của Hạ Hoằng Huân và Mục Khả nên giữa Tham mưu trưởng Hách với bác sỹ Hạ luôn có mùi thuốc súng gay gắt. Ngay cả tối hôm qua, lúc Hạ Nhã Ngôn đưa cơm cho chị dâu tương lai, không khí cũng không được tốt lắm. Chỉ là sau đó lại xảy ra một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, khiến cho người ngoài không biết giữa hai người bọn họ vẫn mâu thuẫn hay đã hòa giải.
Chuyện là như vầy: Hạ Nhã Ngôn vừa mới nói chuyện với Mục Khả được mấy câu thì đã có một y tá tới tìm cô, nói là bệnh nhân mắc bệnh nặng đang lâm vào tình trạng nguy kịch. Thân là thầy thuốc, Hạ Nhã Ngôn liền đứng vọt dậy, chân đi giày cao gót nhanh chóng bước ra ngoài.
Chưa từng thấy qua vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn nặng nề như vậy, Hách Nghĩa Thành có chút hiếu kỳ, trong lúc Mục Khả đi tìm Hạ Hoằng Huân, anh đuổi theo cô. Đứng bên ngoài phòng bệnh, một sinh mệnh nhỏ bé nào đó bị băng bó, bên trên đắp một mảnh vải trắng, bác sĩ cùng với y tá bận rộn khẩn trương, anh linh cảm có điều không hay. Quả nhiên, sau khi dốc hết sức cấp cứu kết quả vẫn là không qua khỏi. Không bao lâu sau anh liền nghe thấy tiếng khóc nức nở của Hạ Nhã Ngôn, cô nói: “Mặc quần áo đi!”
Bốn chữ đơn giản, lập tức truyền đạt thông báo một sinh mạng đã kết thúc.
Dựa vào vách tường trên hành lang, nghe thấy tiếng khóc của người nhà bệnh nhân xấu số, mắt Hách Nghĩa Thành cảm thấy có chút ươn ướt. Đúng lúc anh chuẩn bị xoay người rời đi, lại nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Nhã Ngôn lảo đảo đi tới. Thân là thầy thuốc, thường xuyên chứng kiến cảnh sinh tử, nhưng chính vào lúc này đây cô cũng vì không thể cứu vãn được sinh mạng nhỏ bé mà rơi lệ.
Trong ấn tượng của Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn là một người phụ nữ mạnh mẽ. Mấy năm trước lúc chẩn đoán bệnh cho anh vô cùng nghiêm túc và chuyên nghiệp, trong khoảng thời gian chung đụng này, cô theo thói quen mâu thuẫn gay gắt với anh, cười chê không cần phải nói, cũng bởi vì anh hút thuốc lá trong bệnh viện mà bị phạt 500 nhân dân tệ. Tóm lại, trong mắt Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn sao có thể cũng có lúc khóc nhè như Mục Khả được?
Trong lúc lơ đãng, vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn có phần yếu đuối khiến Hách Nghĩa Thành lúc này mới nhận ra. Không nghĩ ngợi suy tính gì, anh đi tới, nhẹ nhàng nắm lấy bả vai cô.
Nghĩ đến cũng gần một năm gần gũi, cuối cùng cũng không cứu vãn nổi sinh mệnh mười hai tuổi đó, kiên cường mạnh mẽ của Hạ Nhã Ngôn tan rã, cô xoay đầu úp mặt vào bờ vai rộng lớn ấm áp của Hách Nghĩa Thành, khóc đến thảm thương.
Tính tình nguội lạnh của Hách Nghĩa Thành cũng bị lây sự thương cảm của Hạ Nhã Ngôn, anh không tự chủ tháo xuống mặt nạ lạnh lùng đối với người ngoài, cực kỳ nhẹ nhàng vỗ nhẹ sống lưng, lần đầu tiên ôm một cô gái khác ngoài Mục Khả khóc thút thít trong lồng ngực.
Tâm tình Hạ Nhã Ngôn dần dần bình tĩnh lại, khi nhận ra rằng mình đang ở trong ngực một người nào đó, gương mặt còn đang áp sát cổ người nào đó, cô chưa hề tiếp xúc thân mật với ai khác ngoại trừ anh trai, cô kinh hãi lùi về phía sau một bước, lau qua quýt nước mắt trên mặt, lúng túng nói: “Thật ngại quá, làm bẩn quần áo của anh, tôi không sao rồi.”
Đưa tay sờ chỗ cổ áo bị nước mắt thấm ướt, Hách Nghĩa Thành có hơi giật mình: “Không nghĩ rằng cô sẽ khóc, khiến tôi không còn cách nào khác.”
Hạ Nhã Ngôn nghe thấy bất mãn mấy phần, liền thay đổi sự dịu dàng mấy phút trước, cô cao giọng nói: “Anh thật là cứng đầu, anh không đả kích tôi cũng đâu có ai nói anh bị câm.” Kiên cường quen rồi, thật sự cô không muốn người khác chứng kiến sự nhu nhược của mình.
"Cứng đầu? Dùng từ này để miêu tả về tôi thật sự rất mới mẻ." Hách Nghĩa Thành nở nụ cười , cố ý chọc tức nói: "Hạ Nhã Ngôn, dù gì vừa rồi tôi cùng đã cho cô mượn bả vai, cô không thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện sao?” Quan sát ánh mắt cô nhìn anh, anh nói: “Cô đó, một người phụ nữ đứng ở đây, nói chuyện với một người đàn ông, hoàn toàn không thấy dịu dàng. Cô là em gái của Hạ Hoằng Huân thật sao? Tại sao tôi lại có cảm giác cô giống như em trai cậu ta nhỉ?”
Vậy mà mới vừa rồi trong lòng cô còn cảm kích anh ta! Hạ Nhã Ngôn tức giận cố ý đạp lên chân anh một cái thật mạnh: “Muốn dịu dàng cũng phải xem đối với người nào! Anh thì miễn đi! Gặp lại sau!”
Hạ Nhã Ngôn mang giày cao gót, Hách Nghĩa Thành bị giẫm một cái thật đau. Nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, thầm nghĩ người phụ nữ này cũng lớn mật thật, dám công khai sử dụ