Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.

cô kiên cường nén nước mắt.
Buổi tối hôm đó Mục Khả lại nằm mơ. Nhưng người xuất hiện trong giấc mơ lần này không phải là mẹ, mà là người đàn ông luôn thích trêu chọc cô. . . . . . Trong giấc mộng cô gái nhẹ nhàng cười, nụ cười vô cùng thỏa mãn.
Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, trở lại bộ đội Phó Đoàn Trưởng Hạ bận tối tăm mặt mũi. Thường đến lúc anh rảnh có thời gian gọi điện thoại cho Mục Khả thì đồng chí nhỏ đã ngủ được một giấc rồi. Nghe được cô lười biếng trách anh phá hoại giấc mơ đẹp của cô, mệt mỏi cả một ngày trong nháy mắt đã giảm bớt, Hạ Hoằng Huân cười vô cùng dịu dàng.
Tháng mười một là thời gian giải ngũ lão binh của Doanh trại quân đội thiết giáp. Bỏ lại công tác, Hạ Hoằng Huân đến tham dự buổi liên hoan doanh trinh sát tổ chức cho những chiến sĩ giải ngũ. Anh muốn đích thân hứa hẹn với những thuộc cấp của mình.
Tối hôm đó rất nhiều chiến sĩ trẻ tuổi ôm chiến hữu khóc. Tối hôm đó, Hạ Hoằng Huân bị kính rất nhiều rượu vẫn rất thanh tỉnh. Anh như người anh lớn dặn dò mấy thằng nhóc sau khi rời đi phải sống thế nào, không thể làm mất mặt quân nhân, không thể có lỗi với bộ quân trang này.
Sáng sớm ngày hôm sau, người đàn ông mặc quân trang đứng nghiêm trước cửa doanh trại, nhận lễ của các chiến sĩ, sau đó đứng im không nhúc nhích dưới bầu trời đầy tiết như một tảng đá đưa mắt nhìn những người lính từng chảy máu chảy mồ hôi tại sân huấn luyện này rời đi.
Trong hoàn cảnh này thì không khí dường như cũng nặng nề. Nhưng dù khó chịu hơn đi chăng nữa thì họ không thể bỏ đi, phải đối mặt đến cùng. Bởi vì bọn họ là quân nhân, nơi này là đơn vị bộ đội.
Kế tiếp là những ngày càng thêm bận rộn. Là Phó Đoàn Trưởng mới nhận chức, đã từng lấy huấn luyện cường độ cao huấn luyện binh lính của cả doanh trại trinh sát - Hạ Hoằng Huân gánh vác trọng trách huấn luyện. Để nâng cao năng lực tác chiến tổng hợp của toàn bộ chiến sĩ trong đoàn, ba phần tư thời gian trong ngày của anh cũng bị công việc chiếm hết. Lời hẹn Chủ nhật gặp nhau tốt đẹp cũng bị đại học C tạm thời sắp xếp lịch học thêm phá hỏng. Anh dù buồn bực cũng đành chịu đựng mệt nhọc ổn định lại tinh thần bắt tay vào làm dự án, trong lòng âm thầm mong chờ được đến Sư bộ đi họp, vậy mới có thể rút thời gian vào thành phố gặp cô bạn gái nhỏ, để giải nỗi khổ tương tư.
Sau khi xuất viện Mục Khả bị học tập cùng học thêm làm cho kiệt sức, đã liên tục hai tuần lễ không được nghỉ ngơi. Mặc dù như thế, cô vẫn nhiệt tình cao độ cùng Hạ Hoằng Huân yêu đương “từ khoảng cách xa”, đồng thời cô cùng Hạ Nhã Ngôn cũng càng ngày càng thân.
Hôm nay vừa hết giờ làm, Mục Khả hẹn đến nhà Hạ Nhã Ngôn ăn cơm. Sau khi ăn xong, cô tranh rửa bát, sau đó hai cô gái vùi mình trên sô pha xem ti vi.
Nghĩ đến sự kiện điện thoại di động lần trước, Mục Khả bắt đầu phát huy tính tình ‘bà tám’ trời sinh của phụ nữ, hỏi Hạ Nhã Ngôn: "Em mua điện thoại di động cho cậu út thật à? Chắc cậu không nhận đâu?"
"Dĩ nhiên mua." Hạ Nhã Ngôn nghe vậy đưa ánh mắt từ trên TV qua, tức giận nói: "Người ta không chỉ muốn, còn ngại chất lượng không tốt, nói không tốt như cái chị mua, tức chết em rồi."
/
"Không thể nào?" Mục Khả rất hoài nghi, rất thành thật nói: "Sao cậu ấy lại bắt em tốn tiền chứ? Không giống cậu ấy chút nào."
Nghĩ đến phản ứng của Hách Nghĩa Thành khi không tìm được điện thoại cùng kiểu, Hạ Nhã Ngôn quả thật phát hỏa, cô cắn răng nói: "Chị còn khen anh ta có phong độ, chị có biết người ta nói với em thế nào không?"
Cô nhảy từ trên ghế salon xuống, chân không giẫm trên mặt thảm, bắt chước ánh mắt kia nhìn cô lúc ấy, giọng nói vô cùng khinh thường lại kiêu ngạo nói: "Thôi thì tạm dùng vậy, tôi cũng không muốn làm cô mất mặt. Bác sĩ Hạ à, cô trả tiền đi, dùng tiền lần trước cô phạt tôi ấy, không đủ thì cô tự bỏ tiền ra thêm vào."
Trong ánh nhìn đầy sát khí của Nhã Ngôn, Hách Nghĩa Thành bình tĩnh nói:
"Nhìn tôi làm gì? Không phải cô nói đền cho tôi sao. Hối hận à? Muộn rồi." Sau đó khóe miệng khẽ cong lên, quay đầu hùng hồn nói với nhân viên: "Tôi lấy cái này, viết hoá đơn đi!"






Tập trung tại bệnh viện
Nhắc tới sự kiện điện thoại di động, đương nhiên Hạ Nhã Ngôn không thuật lại cho Mục Khả toàn bộ nội dung. Thật đúng là ông có lý lẽ của ông, bà có lý lẽ của bà. Cô đem quà tặng quý báu của Tham mưu trưởng Hách vào trong chảo dầu, “tháp tùng” anh đi mua, chẳng lẽ không cho người ta phát tiết một tẹo à? Tóm lại là, trong sự kiện này, thái độ của hai người này quả thật không ra gì.
Chẳng qua Hách Nghĩa Thành bất đắc dĩ bị bắt cóc lại rất nghiêm tức. Trong lòng biết rõ Hạ Nhã Ngôn cố ý tạo cơ hội cho anh trai cô, tránh để anh phá hỏng khoảng thời gian riêng anh trai cô cùng Mục Khả, dám vừa lôi vừa kéo anh đi. Nói thật, mặc dù đã chấp nhận mối quan hệ của Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn không quen nhìn hai người ở cạnh nhau, dù sao cô cũng là cháu gái mà anh yêu thương nhất, so với người tình còn quan trọng hơn gấp trăm lần, bây giờ bỗng nhiên không


Disneyland 1972 Love the old s