Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2165 lượt.

thuộc về mình, nhất thời trong lòng rất khó chấp nhận sự thật này. Mặc dù nhiều lúc anh muốn cố gắng thả lỏng tâm tư, nhưng sự quan tâm chăm sóc hai mươi năm, đâu thể ngày một ngày hai có thể điều chỉnh ngay được? Cho nên hành động của Hạ Nhã Ngôn khiến Hách Nghĩa Thành cảm thấy cực kỳ không thoải mái, vô cùng khó chịu. Vì vậy anh mang theo ý định trả thù rất không quan minh chính mà chọn một cái điện thoại xa xỉ đắt tiền, khiến bác sĩ Hạ xuất huyết một lần. Nhìn Hạ Nhã Ngôn tức giận như muốn xẻo thịt anh, còn nghiến răng nghiến lợi quẹt thẻ trả tiền, trong lòng Hách Nghĩa Thành bỗng nhiên cảm thấy tốt lên không ít.
Đến bãi đậu xe, Hách Nghĩa Thành cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, thờ ơ nói: "Đoán chừng thời gian này anh trai cô đã về rồi, nhiệm vụ của cô cũng đã hoàn thành xuất sắc, có thể thả tù binh này về được chưa?”
Tù binh? Rõ ràng là trộm cướp thì có! Chẳng trách anh ta không khách khí ra đòn với cô như vậy, thì ra là thấy rõ bất mãn trong lòng cô. Hạ Nhã Ngôn cũng không khách khí hung hăng đá một cái vào xe quân dụng của anh, vênh mặt tự đắc yêu cầu: “Nhưng nhiệm vụ của anh còn chưa hoàn thành, đưa tôi về!” Sau đó đứng khoanh tay như nữ vương nhìn thẳng vào mắt Hách Nghĩa Thành, giống như đang nói: “Có bản lĩnh không phong độ để tôi ở lại đây xem! Anh dám không, anh dám không?”
"Anh nói thật." Thu lại giọng điệu đùa giỡn, Hạ Hoằng Huân nghiêm túc nói: "Tết Nguyên Đán cùng anh về nhà đi, ông nội anh muốn gặp cháu dâu một lần."
Mỗi lần nói chuyện điện thoại đều không tránh được chủ đề kết hôn, Mục Khả cảm thấy thật sự căng thẳng, không phải là cô không muốn ở cùng Hạ Hoằng Huân, nhưng cảm thấy quá nhanh, sợ chưa đủ hiểu rõ lẫn nhau. Ngộ nhỡ sau này không thể tiếp tục cùng nhau mà phải chia tay, như vậy sẽ khiến đối phương bị tổn thương, cô thật sự không chịu nổi.
Hạ Hoằng Huân giống như là con giun trong bụng Mục Khả, trong khi cô còn đang yên lặng suy nghĩ, anh nói: “Em đừng suy nghĩ lung tung, mỗi loại tình cảm đều có vấn đề riêng của nó, cũng có đáp án riêng. Tình cảm của hai người có được hay không, thật ra không liên quan đến chuyện thời gian nhiều hay ít. Em xem, chúng ta không phải rất tốt hay sao, anh thích em, em cũng thích anh, như vậy là đủ tiêu chuẩn để kết hôn rồi.”
Mục Khả nhỏ giọng lầm bầm: "Ai thích anh chứ."
"Dám nói em không thích anh à?"
"Em. . . . . ."
"Lập tức thu về!" Hạ Hoằng Huân tức giận: "Nếu em còn dám nói bậy xem anh có chỉnh em không! Nghĩ kỹ rồi trả lời!”
Dám uy hiếp cô. Mục Khả giận: "Chỉnh đốn thế nào, em có hư đâu.”
Đột nhiên thấy cô cao giọng, Hạ Hoằng Huân sủng ái nói: "Chờ anh đánh vào mông em, để xem em còn dám nói!"
Tưởng sợ anh chắc. Mục Khả nghịch ngợm cười: "Vậy em sẽ cù anh, xem anh còn sức để đánh em hay không.”
Hạ Hoằng Huân cong môi, nhẹ nhàng trách: "Tiểu quỷ!"
Anh cưng chiều làm Mục Khả thoải mái hơn, cô thẳng thắn nói: "Em sợ, ngộ nhỡ người nhà anh không thích em thì làm thế nào?”
Hạ Hoằng Huân trấn an cô: "Tiêu chuẩn của anh cao như vậy, anh còn thích, bọn họ làm sao có thể không thích!"
"Em là nói ngộ nhỡ, bọn họ nếu thật không thích em thì làm thế nào ấy?”
"Không thích sao?" nghĩ tới bộ dạng cau mày đáng yêu của cô, Hạ Hoằng Huân cố ý trêu chọc cô: "Vậy thì trả lại hàng, xách về nhà."
Mục Khả dựng thẳng lông mày: "Anh đi một mình đi!"
Cho dù có cãi nhau nhưng tình cảm càng lúc càng được hâm nóng, trong cuộc sống bận rộn hai người lại xa cách chỉ có thể chủ yếu dựa vào điện thoại, vì vậy đã cống hiến cho sự nghiệp điện tín của Trung Quốc không ít. Giống như Hạ Hoằng Huân lúc này, một người cá tính mạnh mẽ cũng có thể học nấu cháo điện thoại, đủ thấy sức mạnh của tình yêu lớn đến thế nào.
Đầu tháng mười hai, kế hoạch học bổ túc vào cuối tuần cũng đã hoàn thành. Mục Khả được giải phóng, có thể nghỉ ngơi vào cuối tuần, cô từ chối lời mời dạo phố của cô bạn thân Hướng Vi, cự tuyệt lời xin xỏ của Mục Thần muốn vào chơi ký túc xá, đội lên đầu cái danh ‘Trọng Sắc Khinh Bạn’, tính toán làm cách nào để lặng lẽ đột nhập vào đoàn 532 cho Hạ Hoằng Huân một bất ngờ. Vậy mà đúng lúc cô vừa thu xếp đồ đạc chuẩn bị lên đường. Chân Hách Nghĩa Thành lại lần nữa xảy ra chuyện. Anh, nhập viện rồi.
Đừng tưởng rằng Hách Nghĩa Thành là Tham Mưu Trưởng của Sư bộ thì không cần phải huấn luyện. Anh và Hạ Hoằng Huân đích thực thuộc cùng một loại người, là một tấm gương sáng ngời tiếp cho người ta còn nhiều động lực hơn cái đống cương lĩnh trên giấy tờ kia. Cho nên anh liền huấn luyện cho doanh trinh sát thiết giáp một tháng liền. Cường độ huấn luyện cao liên tục trong nhiều ngày khiến bắp chân anh không chịu nổi, phát sinh rạn gãy xương.
Thân là bác sỹ xuất sắc của khoa xương cốt, dĩ nhiên Trưởng khoa Hạ Nhã Ngôn không thể không nhận vị bệnh nhân này chỉ không ngờ bệnh nhân lại là Hách Nghĩa Thành. Cô vội vàng đi tới phòng cấp cứu, cẩn thận kiểm tra vị trí gãy xương đã được quân y cố định từ trước, lại chụp X-quang một lần xác định độ nghiêm trọng, rồi lập tức tiến hành phẫu thuật trị liệu.
Liếc nhìn Hách Ngh