Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

g thắn cười, giơ tay lên vò rối tóc đen trên đầu cô, kiên nhẫn cải chính nói: "Trích lời ** nói cho chúng tôi, không lấy kết hôn làm mục đích yêu đương đều là giở trò lưu manh. Mục đích của tôi rất rõ ràng, cuối cùng là muốn lấy em, cho nên không thể chụp mũ bừa bãi cái danh ‘ bại hoại ’ lên đầu tôi, nghe không?"
"Anh đáng ghét." So với da mặt dày của anh, Mục Khả đương nhiên không phải là đối thủ, cô tính trẻ con ngồi ở trên ghế cách anh khá xa, trong miệng lẩm bẩm: "Không nói chuyện với anh nữa."
Hạ Hoằng Huân đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, ý vị sâu xa giáo dục nói: "Không phải giữ khoảng cách là có thể bảo vệ mình. Em đó, không thành thục chút nào."
Có Tả Minh Hoàng đi cùng, một loạt kiểm tra hoàn thành rất nhanh chóng, chỉ trừ lúc thử máu xảy ra chút xíu ngoài ý muốn, cái khác đều rất thuận lợi.
"Lúc rút máu có gì mà đau? Em coi như bị con muỗi cắn một cái." Hạ Hoằng Huân không nghĩ tới Mục Khả sợ đau như vậy, anh dụ dỗ cô nói: "Không phải có tôi ở đây sao, sợ cái gì, không sao đâu."
Kiểm tra sức khoẻ hai năm qua Tả Minh Hoàng đều ở đây, anh biết Mục Khả sợ nhất là lấy máu, thấy tình huống vẫn không cải thiện, anh cũng không nhịn được dịu dàng khuyên: "Khả Khả, chỉ lấy một chút, thật sự không đau."
"Kim tiêm lớn như vậy ghim vào trong cánh tay sao có thể không đau? Em cũng không phải trẻ con ba tuổi." Mục Khả nhìn Hạ Hoằng Huân xin giúp đỡ: "Dù sao kết quả kiểm tra hàng năm cũng rất khỏe mạnh, không thử máu cũng được. Anh đi nói với họ, em không lấy máu."
Dáng vẻ đáng thương của Mục Khả Khả đặc biệt làm cho người ta đau lòng, Hạ Hoằng Huân có chút mềm lòng, nhưng nghĩ đến sức khỏe của cô, anh kiên quyết nói: "Không được."
"Có bạn trai như anh sao? Nhìn em bị bắt nạt!" Tính tùy hứng của Mục Khả bắt đầu phát tác, cô quên còn có bác sĩ đứng bên cạnh, lớn tiếng mắng anh: "Bại hoại! Bại hoại! Bại hoại!"
Hạ Hoằng Huân dở khóc dở cười, mặc cô giương nanh múa vuốt kháng cự, vẫn quyết tâm nhất định phải kiểm tra toàn diện, chết sống không chịu thỏa hiệp, cuối cùng không thể không dùng dùng vũ lực, không để ý đến hình tượng ôm Mục Khả vào trong ngực, rốt cuộc mới khiến bác sĩ "Đắc thủ" .
Sau, Mục Khả nước mắt lưng tròng trách anh: "Lúc anh ôm không thể nhẹ một chút sao? Em suýt nữa bị siết đau sốc hông rồi." Chợt nhớ tới nụ hôn có lực của anh, cô ngượng ngùng giương mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh.
"Là tôi sợ em lộn xộn chứ sao." Dùng bông thấm thuốc xoa nhẹ lên cánh tay của cô, Hạ Hoằng Huân đau lòng nói: "Khó trách em sợ, nhìn kim tiêm đâm vào người em, quả thật dọa người." Mình gãy xương cũng cảm thấy không sao, ngược lại nhìn cây kim đâm vào da thịt mịn màng như trẻ con của cô, anh lại đau vô cùng.
"Vô nghĩa!" Mục Khả hừ một tiếng bày tỏ bất mãn.
Nhìn toàn bộ quá trình, thông minh như Tả Minh Hoàng sao có thể không rõ. Chờ Mục Khả làm hết tất cả các kiểm tra, anh không đề cập tới chuyện cùng ăn cơm, chỉ nói với cô: "Có kết quả kiểm tra anh thuận đường sẽ đưa tới trường học em, em không cần tới lấy, bệnh viện ngược đường với chỗ em ở."
Nếu người ta đã nói như vậy, Hạ Hoằng Huân đương nhiên không thể cự tuyệt. Sau khi nói cám ơn anh mang Mục Khả rời đi, tính đến phòng làm việc khoa Chỉnh hình tìm Hạ Nhã Ngôn, muốn chính thức giới thiệu bạn gái và em gái. Kết quả Hạ Nhã Ngôn không có ở đây, ngược lại đụng phải một người quen cũ.
Thích Tử Di mặc áo blouse trắng, tóc dài tùy ý thả sao đầu, trên gương mặt xinh đẹp trắng noãn là đôi môi khỏe mạnh đỏ thắm, cô quyến rũ cười nhạt, tự nhiên phóng khoáng nói: "Đến gặp Nhã Ngôn sao? Hay thắt lưng lại đau?"
Gương mặt trải qua thử thách của năm tháng bình tĩnh không biến sắc, Hạ Hoằng Huân trả lời không có độ ấm, anh nói: "Theo bạn gái tôi đến làm kiểm tra thân thể, thuận đường gặp Nhã Ngôn."
"Bạn gái?" Thích Tử Di dường như có chút ngoài ý muốn, lấy ánh mắt tìm tòi quan sát cô gái xinh đẹp động lòng người bên cạnh Hạ Hoằng Huân, sau đó cô cười, có thâm ý khác nói: "Anh thay đổi, cẩn thận hơn nhiều so với ngày trước."






Bậc thang hạnh phúc.
Ngày trước có thể nói Hạ Hoằng Huân và Mục Khả là hai người xa lạ, nhưng Thích Tử Di thật sự hiểu rõ anh sao? Điều này Mục Khả không biết.
Nói đây là lần đầu tiên Mục Khả yêu đương quả thật không sai, nhưng nếu như nghe không ra ý tại ngôn ngoại của Thích Tử Di, cô sẽ hoài nghi giới tính của mình mất. Nhưng cô không muốn đường đột “Ra tay” với tình địch trong tình huống không rõ ràng mà phải tỉnh táo sử dụng chính sách tôi không động cô, cô cũng không nên động tôi. Dù sao có mặt Hạ Hoằng Huân ở đây, không phải anh nói trời sập xuống anh cũng gánh vác đó sao, cô thật sự muốn nhìn thấy phong độ đầu đội trời chân đạp đất của Doanh trưởng Hạ như thế nào. Cho nên nói, vào lúc này, cô gái xinh đẹp nào đó, vẫn đang hết sức bình thản.
"Con người vẫn luôn thay đổi." Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân cực kỳ bình tĩnh, anh nói: "Chính vì đã từng trải qua, cho nên mới biết cái gì, việc gì không đúng, không tốt. Vậy nên, cần p