Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.
hải thay đổi."
Ánh mắt Thích Tử Di có chút thăm dò, dần dần, gương mặt góc cạnh rõ ràng trước mắt ở dưới ánh mặt trời trở nên mờ ảo, thật lâu sau cô mới tìm được giọng nói của mình: “Nếu như có thể phát hiện sớm chỗ không đúng không tốt kia, có phải cũng sẽ không. . . . . .”
Hạ Hoằng Huân phát hiện Mục Khả có thói quen sử dụng võ lực khi tức giận. Chỉ là, cô đã quên mấy động tác khoa chân múa tay của cô trước mặt một quân nhân chuyên nghiệp đều không có tác dụng. Một thời gian dài sau này Hạ Hoằng Huân đã cố gắng sửa tật xấu này cho cô, cũng không phải sợ bị cô bạn gái nhỏ công kích, chủ yếu là sợ cô kích động quá sẽ tự làm mình bị thương, chỉ là thật đáng tiếc, kế hoạch cải tạo của anh cuối cùng đành tuyên bố thất bại. Suy đi nghĩ lại, chỉ cần để trong lòng cô cảm thấy thoải mái, hình thức phát giận như thế nào cũng không quan trọng, Hạ Hoằng Huân cũng đành tùy theo cô. Ai bảo anh không có cốt khí, ngược lại còn rất biết hưởng thụ dáng vẻ “làm nũng” biến tướng của cô.
“Mục Khả!” Hạ Hoằng Huân sải hai bước dài đuổi theo, đôi tay xoay bả vai của cô nói: “Có chuyện nói chuyện, em chạy cái gì?”
“Có chuyện gì để mà nói? Anh đi theo em kiểm tra sức khoẻ sao? Anh rõ ràng là muốn đến gặp người tình cũ.” Căn bản không cần hỏi nhiều, cô có thể khẳng định được, Thích Tử Di tuyệt đối cùng Hạ Hoằng Huân từng có một thời gian bên nhau, Mục Khả cảm giác như chính mình đang bị lừa dối, trong lòng cảm thấy uất ức vô cùng.
Hạ Hoằng Huân yêu thích hòa bình không sai, nhưng không có nghĩa là giữa bọn họ chưa từng có cãi vả. Anh bị oan uổng cũng cảm thấy bực mình, không tự chủ được cao giọng: “Cái gì gọi là đến gặp người tình cũ! Không phải là vì cùng em đến kiểm tra sức khoẻ sao, chính tôi mới không muốn tới nơi quỷ quái này.” Lúc thắt lưng bị thương buộc phải nằm ở trên giường, anh thật sự sợ phải ở trong bệnh viện.
Mục Khả gạt bàn tay anh ra, càng lớn tiếng hơn anh hét lại: “Dĩ nhiên không muốn tới, sợ thấy cảnh nhớ tình chứ sao.” Vào thời điểm này, phụ nữ thường không còn lý trí, nói chuyện ít nhiều có phần dỗi.
"Em có thể tách hai chuyện này ra được hay không, phân tích từng vấn đề cụ thể được không? Không cần phải xuyên tạc ý của tôi.”
"Bị nói trúng suy nghĩ còn đổ thừa cho em, em thấy anh chính là điển hình của nam binh hóa sắc lang.”
“Tôi còn có nữ binh hóa khủng long đấy. Đúng vậy, cô ấy là bạn gái cũ của tôi, vậy thì sao? Lúc em gặp tôi tôi đã 28 tuổi, quá khứ sao có thể như tờ giấy trắng được. Trên lý lịch của tôi còn viết chưa kết hôn đã là không tệ rồi.”
Những lời anh nói đều là thật, nhưng hiển nhiên là sai thời cơ. Mục Khả bộc phát tức giận, cảm xúc có chút mất khống chế, nói mà không nghĩ: “Anh còn lý sự? Nói nghe như em nhặt được món đồ vô cùng quý vậy. Em nói cho anh biết, cho dù anh có là đại doanh trưởng Hạ ưu tú, nếu như dính dáng không rõ ràng với người phụ nữ khác thì đừng hòng tới trêu chọc em, em không thèm.”
“Tôi lúc nào dính dáng không rõ ràng với người phụ nữ khác? Cô ấy là bạn học của Nhã Ngôn, bây giờ là đồng nghiệp. Tôi và cô ấy đúng là đã từng bên nhau, nhưng sau đó cảm thấy không thích hợp thì chia tay. Bốn năm trước lúc huấn luyện quân sự em quen tôi, tôi độc thân, cho tới bây giờ vẫn vậy. Tôi thể hiện chưa đủ rõ ràng sao? Có cần tôi phiên dịch sang tiếng Anh không?
Còn dám lớn tiếng với cô! Mục Khả không chút yếu thế hét lên: “Không rõ ràng!”
Nhỏ bé như cô lấy đâu ra nhiều hơi để hét lớn như vậy? Hạ Hoằng Huân cảm thấy lỗ tai ong ong, nhìn cô vì tức giận mà ửng đỏ cả mặt, anh như phát khẩu lệnh ngắn nhưng mạnh mẽ hạ mệnh lệnh: “Không cho la hét! Cho em thời gian mười giây tự điều chỉnh mình, bây giờ bắt đầu đếm ngược, mười, chín, tám. . . . . .”
Hạ Hoằng Huân là người “thiết huyết”, nghề quân nhân “Mau, chính xác, hung ác” vô hình trung được sử dụng triệt để trong cuộc sống hằng ngày. Lúc này anh coi cô bạn gái nhỏ trước mắt trở thành lính dưới quyền mà hạ lệnh. Điều mà Lính Trinh Sát cần đó là bất kể đang trong hoàn cảnh nào, đều phải cố gắng giữ tỉnh táo cùng trấn định, tuyệt đối khống chế cảm xúc của mình.
Còn dám ra lệnh cho cô! Mục Khả quát: “Anh có khái niệm thời gian không vậy? Cần mười giây để điều chỉnh, lâu vậy sao?”
Nghe cô hờn dỗi phản bác, nhìn cô bướng bỉnh gân cổ trừng mắt, Hạ Hoằng Huân không nhịn được cười, anh quay đầu đi xoa huyệt Thái dương, lúc quay sang tiện tay kéo cô vào lòng, giọng nửa trách móc nửa bất đắc dĩ nói: “Không phải tôi nói em, em thật có thể đổi tên thành Mục Hữu Lý được rồi đó.”
Mục Khả vẫn không an phận giãy giụa: “Không cần tùy tiện đặt biệt hiệu cho người ta, em cũng là người giảng đạo lý.”
Hạ Hoằng Huân cười: “Có ai giảng đạo lý như em sao? Còn thiếu cầm súng máy suy sát tôi nữa thôi.”
Mục Khả giãy một hồi không có kết quả, dần dần trở nên ngoan ngoãn, lúc sau nghẹn ngào nói: “Anh bắt nạt em. . . . . .”
“Tôi bắt nạt em khi nào hả?” Nghe ra trong giọng nói của cô có gì đó không giống, Hạ Hoằng Huân có chút đau lòng, hạ giọng mềm mỏng dịu dàng, anh nói: “Tôi thích em, không hề bắt nạt em. Mọi