XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2009 lượt.

Xe vừa mới dừng hẳn, cô không kịp chờ liền nhảy xuống, đứng ở ven đường chọn.
Nhìn cô chọn nhiều như vậy, bà chủ tốt bụng nhắc nhở: “Cô gái này, món này phải ăn ngay mới ngon, để lâu mùi vị sẽ không ngon nữa, đổ đi rất đáng tiếc.”
Mục Khả cảm kích cười: “Yên tâm đi, dì à, con rất tham ăn, sẽ không lãng phí đâu.”
Hạ Hoằng Huân đứng ở bên cạnh, sủng ái nhìn Mục Khả giống như một đứa trẻ, anh không lên tiếng chỉ mỉm cười.
Bởi vì lần đầu tiên ăn cua đồng nhỏ như vậy, Hạ Hoằng Huân có chút không quen miệng, anh rất khiêm tốn hỏi Mục Khả: “Ăn thế nào?”
Mục Khả xách một cua đồng nhỏ đưa tới trước mặt anh cười nói: “Cả xác cũng mang thịt, ăn hết toàn bộ!”
Hạ Hoằng Huân vẫn cho rằng cô lại đang làm loạn, nửa tin nửa ngờ nói: “Xác cứng như vậy cũng phải ăn hết?”
Mục Khả cười khanh khách, cô đưa tay đem con cua nhỏ tới bên khóe miệng: “Để em biểu diễn cho anh xem.” Kết quả chính là cô giáo Mục rất kinh nghiệm làm mẫu cho Doanh trưởng Hạ nhìn, đem chú cua đồng nhỏ “giết” không chừa một mảnh giáp.
Sau đó, Mục Khả dứt khoát không chịu lau tay, cô giơ móng vuốt nhỏ trơn như dầu âm mưu xuống tay với bộ quân trang của Hạ Hoằng Huân, nói rằng muốn trừng phạt anh dám một mình có bạn gái trước cô, kết quả hai ba lần bị Doanh trưởng Hạ hóa giải chiêu thức, còn bị người khác kéo vào vòng vây, để cho cô lần nữa lĩnh giáo nụ hôn mạnh mẽ của anh.
Cô chỉ trích anh dùng sức quá mức liền bị Hạ Hoằng Huân lấy lòng, ngón tay sờ sờ vào cái miệng nhỏ bị hôn đến hồng hồng nói: "Giống như gà con mổ thóc sao? Làm như vậy không đã ghiền." Chọc cho Mục Khả buồn cười đến không chịu được.
Tình yêu luôn luôn có thể ấm lên còn nhanh hơn cả thời tiết. Một ánh mắt, một nụ cười thoáng qua, dường như cũng có thể làm cho người khác yêu nhau trong khoảnh khắc. Mà những cãi vã va chạm kia, cũng là những bậc thang hạnh phúc, chỉ cần từng bước từng bước đi lên, không ai không lên được mây xanh. Hạnh phúc và cơ hội thành công giống nhau, ông trời nhất định sẽ trao cho chúng ta, có thể nắm chặt được hay không, tất cả đều do chính mình cố gắng.
Hai người cơm nước xong, trở lại trụ sở huấn luyện đã là xế chiều. Nghĩ huấn luyện quân sự sắp phải kết thúc, sau này bọn họ muốn gặp mặt cũng không dễ dàng, Hạ Hoằng Huân luyến tiếc đưa Mục Khả trở về túc xá, đưa cô tới phòng làm việc giúp anh.
Mục Khả mới đầu vẫn còn rất an phận, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh xem tạp chí, nhưng không lâu sau đó, cô không chịu ngồi yên, chạy đến trước mặt anh, cô nằm bên cạnh bàn làm nũng nói: “Nhàm chán muốn chết.”
Hạ Hoằng Huân chống đỡ không được “khôn khéo” của cô, vì vậy, rất dịu dàng hỏi: “Bọn họ ở bãi bắn bia, em muốn đi không?”
Mục Khả lắc đầu.
Bấm nhẹ một cái lên mặt cô, Hạ Hoằng Huân nhẹ giọng hỏi: “Vậy em muốn làm gì?”
Ý tưởng muốn trở về túc xá ngủ còn chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy tiếng gõ cửa, ngay sau đó có người hô to: “Báo cáo!” .
Ý thức được lúc này mà bị chiến sĩ kia thấy cô xuất hiện tại phòng làm việc của anh sẽ không tốt, Mục Khả lập tức đứng thẳng lên. Kết quả quần áo phía dưới bị góc bàn kéo lại, khiến cô đứng không vững ngã ngồi trên đùi Hạ Hoằng Huân.
Lúc này, cửa phòng làm việc bị Viên Soái từ bên ngoài đẩy ra.
Tay Hạ Hoằng Huân còn đỡ ở trên eo cô, phóng ánh mắt tóe lửa dường như có thể đốt cháy Viên Soái, Mục Khả nghe thấy tiếng anh lạnh lùng chất vấn: “Tôi cho phép cậu vào rồi sao?”






Một đêm khác biệt
Viên Soái lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, căn bản không thể tin sẽ có phụ nữ xuất hiện trong phòng làm việc của Doanh trưởng. Thật ra thì không thể tin cũng rất bình thường, dù sao ở trong ấn tượng của anh, Hạ Hoằng Huân tựa như hòa thượng không gần nữ sắc, cả Chính trị viên đều nói Doanh trưởng khó mà kết hôn được. Chỉ là trong lòng anh vẫn luôn không hiểu, Doanh trưởng rõ ràng là người đàn ông rất có sức hút.
Anh đứng, không nói lời nào, biểu tình khiếp sợ bởi thấy cô giáo Mục chuyển thành không thể tin cùng kinh ngạc. Chợt nhớ tới cái đêm bị phạt, Hạ Hoằng Huân mang theo Mục Khả chạy vòng trong sân huấn luyện, anh rốt cuộc hiểu ra. Lo lắng không may phá vỡ bí mật động trời này, lão đại có thể ăn tươi nuốt sống anh, nhất là khi thấy một màn mập mờ như vậy. Viên Soái bắt đầu hoài nghi, đến tột cùng là cuộc sống quá tốt đẹp cho anh cơ hội thỏa mãn lòng hiếu kỳ, hay là ông trời nhìn anh quá không vừa mắt, chỉnh chết anh.
"Doanh, Doanh trưởng. . . . . ." Ánh mắt Hạ Hoằng Huân không mang theo độ ấm lườm đến nỗi khiến anh hoảng hốt, Viên Soái dùng sức nuốt một ngụm nước bọt: "À à, nếu không, tôi lặp lại. . . . . ." Nói qua cơ thể theo bản năng dịch dịch ra bên ngoài, thầm nghĩ bây giờ thoát khỏi hiện trường rồi nói sau. Chuyện lớn động trời không quý bằng cái mạng nhỏ, anh cũng không muốn tự dưng lại phải chịu trừng phạt chạy 5km.
"Lặp lại?" Đồng chí Doanh trưởng đã qua trăm trận thế nên vẻ mặt vô cùng trấn định, duy chỉ có ánh mắt là càng ngày càng lạnh, dường như có thể giết người, cánh tay anh hơi dùng sức đỡ Mục Khả đang