Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng đầu từ trên đùi lên, hôn mê kiện cũng không còn theo như, tích một cái trực tiếp khép bản bút ký lại, lạnh lùng nói: "Tôi thấy cậu sống quá thoải mái, đã quên quy củ!" Chữ cuối anh gằn rất mạnh, Viên Soái bị anh dọa có chút hốt hoảng, anh giương mắt len lén nhìn Mục Khả núp sau lưng, dường như đang cầu xin giúp.
"Nếu nói như vậy tôi đã đắc tội với rất nhiều người rồi." Ánh mắt hình thẳng màn hình máy vi tính, Hạ Hoằng Huân nói: "Đi xem tạp chí, nếu thấy buồn thì ra bên ngoài đi dạo một chút."
"Vậy em đi bảo anh ta không đứng nữa." Mục Khả không chịu nghe lời anh.
"Em ngoan ngoãn cho tôi!" Hạ Hoằng Huân kéo cánh tay cô, ngăn cản nói: "Không cho náo loạn." Mệnh lệnh đã ra, nói bỏ liền bỏ được sao?
Miệng Mục Khả cong lên, biến đổi phương thức lý luận cùng anh: "Người ta là huấn luyện viên, học viên còn đang chờ, lúc này phạt đứng làm gì, về điểm này anh thật đáng ghét, chẳng linh hoạt chút nào."
"Mệnh lệnh đã ra rồi." Hạ Hoằng Huân không dễ bị uy hiếp. Anh cũng không phải người có ham mê phạt người khác, chỉ là lính không luyện không nên thân, phải cho Viên Soái một bài học, nếu không sẽ có ngày cậu ta cứ như vậy không nặng không nhẹ vọt tới văn phòng Đoàn trưởng mất, vậy thì sẽ không phải là phạt đứng tư thế quân đội cùng hít đất đơn giản như vậy.
"Vậy thì ra lần nữa chứ sao." Mục Khả lắc lắc cánh tay anh: "Đừng phạt anh ấy, nếu quả thực không được thì để buổi tối đứng tiếp, em đứng giúp anh ấy nửa giờ, có được không?"
Chưa nghe nói qua lính chịu phạt còn có thể để cho người khác chia sẻ đỡ. Chân mày Hạ Hoằng Huân nhíu chặt hơn, có chút không hiểu nổi Mục Khả. Đang suy nghĩ đối sách, cô bạn gái nhỏ vừa được lên chức chị dâu đã đẩy cửa phòng làm việc anh ra, cô thò cái đầu nhỏ ra, nhỏ giọng nói: "Doanh trưởng các anh nói không cần đứng nữa."
Dám giả truyền "Thánh chỉ", Hạ Hoằng Huân hơi giận.
Viên Soái nhìn dáng vẻ cô dáo dác ngó đầu, buồn cười lại không dám, quay mặt đi tiếp tục đứng bất động.
Mục Khả quay đầu lại nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, lo lắng mình nói chưa đủ: "Là anh ấy nói thật mà. . . . . ."
Viên Soái không thể không nhìn về phía cô, lấy khẩu hình nói: "Không thể nào." Tính khí Doanh trưởng thế nào anh hiểu rõ.
Còn không cảm kích! Mục Khả muốn ném điện thoại đi qua đó đập vào mặt anh ta, lại sợ Hạ Hoằng Huân nghe thấy, cô hung tợn hạ thấp giọng nói: "Sao anh lại ngốc như vậy, không phạt thì anh khó chịu à? Tôi nói anh ấy nói thì chính là anh ấy nói."
Còn rất hùng hồn hợp tình hợp lý nữa, nếu còn tiếp tục tranh luận không khéo sẽ xảy ra xung đột mất. Hạ Hoằng Huân vuốt vuốt mi tâm, không đi không được, ra cửa nhìn Viên Soái đang đứng như cây tùng nói: "Đi huấn luyện trước, xong việc lại tới đây."
Thật ra thì Hạ Hoằng Huân rất thưởng thức Viên Soái. Anh tốt nghiệp ưu tú trường quân đội, kỹ năng vững vàng, đầu óc linh hoạt, vì muốn bồi dưỡng Viên Soái thành nhân tài chỉ huy quân sự, Hạ Hoằng Huân luôn không ngừng mài dũa anh. Theo cách nói của anh, Viên Soái chính là thiếu rèn luyện.
"Dạ, Doanh trưởng!" Viên Soái đáp một tiếng vang dội, lúc gần đi còn không quên cho Mục Khả một cái ánh mắt, giống như đang nói: "Bị tôi phát hiện rồi?" Đồng chí Trung đội trưởng đắc ý có chút hí hửng, dường như đã quên là ai "Cứu" anh một lần.
"Em cũng đi huấn luyện, Doanh trưởng." Mục Khả cũng không muốn tiếp tục ở lại, cô bất chấp ngượng ngùng, muốn đi theo Viên Soái, lại bị Hạ Hoằng Huân vượt lên trước một bước kéo tay, anh nhỏ giọng nói: "Buổi tối cùng ăn cơm."
Mục Khả gật đầu, rút tay về chậm chạp rời đi. Đễn chỗ rẽ cầu thang cô quay đầu lại, nhìn thấy anh còn đứng ở cửa, cô giơ tay lên vẫy vẫy với anh.
Rời khỏi tầm mắt Hạ Hoằng Huân, hai vị đồng chí bởi vì trộm đồ ăn mà kết làm đồng minh bắt đầu tán gẫu.
Rất sợ tạo thành ảnh hưởng không tốt cho Hạ Hoằng Huân, Mục Khả uy hiếp nói: "Không cho nói lung tung, phải giữ bí mật."
Lần đầu chịu phạt mà không cảm thấy buồn bực, Viên Soái nhún nhún vai, cười đến có chút gian trá: "Ám Độ Trần Thương* đúng không? Rất có tiềm lực nha, cùng Doanh trưởng ở chung một chỗ, cô cũng biết dùng binh pháp rồi, không chừng ngày nào đó sẽ thành nữ tướng quân."
*Ám độ Trần Thương (暗渡陳倉): Chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới
Mục Khả quả thật muốn đấm anh ta, cô cắn răng nói: "Tướng quân cái quỷ ý... anh cho rằng ‘Nguyên’ Soái là chỉ tôi chắc."
**Chữ Nguyên (元) phát âm là ‘yuán’ đồng âm với chữ Viên (袁) – họ của anh Viên Soái
Nghe vậy, Viên Soái cười ha ha: "Quả nhiên không phải người một nhà không vào cửa một nhà. Chỉ cần tôi phạm sai lầm, Doanh trưởng lại lấy tên để chê tôi, sao cô cũng học được chiêu này rồi hả ?"
"Ai đặt cho anh cái tên phong cách thế hả." Mục Khả thu hồi biểu tình "Hung ác", tò mò hỏi anh: "Ai, ai đặt tên cho anh vậy? Bác trai bác gái muốn cho anh làm Tướng quân (Soái) thật à?"
Nhắc tới cái này Viên Soái liền buồn bực: "Cha tôi, chính vì cái tên này không biết tôi đã bị ** biết bao nhiêu lần rồi. . . . . . Cô không biết đâu, từ lúc lên tiểu học