Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

tôi đã bị người ta cười, nhất là lúc đạt giải nhất cuộc thi. . . . . ."
"Thi thứ nhất còn bị người ta cười?" Mục Khả chợt phản ứng kịp: "Là nhất từ dưới lên à?"
Bị Mục Khả trêu đùa, Viên Soái gõ nhẹ một cái lên trên trán cô: "Không cho cười, cô nghiêm túc một chút xem nào!"
Vì vậy, bọn họ lạc đề rồi.
Lúc ăn cơm tối Doanh trưởng Hạ không đợi được Mục Khả đến, cô núp ở túc xá làm con rùa đen. Đến hơn tám giờ còn không chịu lộ diện, lo lắng cô đói bụng sẽ không tốt cho dạ dày, Hạ Hoằng Huân gởi tin nhắn ra lệnh: "Mười phút sau, căn tin đợi lệnh."
Bỏ hết dịu dàng trên mặt, Hạ Hoằng Huân đơn giản lại nghiêm nghị khiển trách Viên Soái mới vừa vào cửa, cuối cùng sắc mặt anh dịu xuống, nói: "Buổi chiều có chuyện gì, vội vàng hấp tấp, không nghe khẩu lệnh đã xông vào."
Viên Soái biết lão đại sẽ không phạt anh nữa, anh cười hì hì nói: "Vốn muốn báo cáo với anh, chị dâu xuất hiện tại trụ sở huấn luyện, sau lại thấy người đã ở trong phòng làm việc của anh rồi, thế nên không còn chuyện gì nữa." Thì ra là một sĩ quan khác nhìn thấy Mục Khả, nhanh mồm nhanh miệng nói cho Viên Soái học viên của anh trốn huấn luyện. Viên Soái nghe miêu tả của anh ta đoán được là Mục Khả xin nghỉ đã trở lại rồi, lúc này mới chạy tới nói cho Hạ Hoằng Huân, vốn tưởng có thể lập được công nhỏ, ai ngờ không được như mong muốn rồi.
Cái tiếng này"Chị dâu" làm cho Doanh trưởng Hạ rất hưởng thụ, trên mặt không tự chủ hiện lên nụ cười, sau anh lại cố làm ra vẻ nghiêm túc liếc Viên Soái một cái, hỏi: "Còn có việc gì không?"
Viên Soái lập tức thu nụ cười lại: "Không thưa Doanh trưởng."
"Ngày mai bắt đầu huấn luyện dã ngoại, nhớ để ý học viên, , đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tất cả hành động nghe chỉ huy." Bàn giao toàn bộ, Hạ Hoằng Huân phất tay một cái, Viên Soái làm quân lễ tiêu chuẩn đi ra ngoài, sau anh rất không sợ chết nói một câu: "Chúc mừng anh, Doanh trưởng." Nhận được ánh mắt Hạ Hoằng Huân ném qua, anh cười đóng cửa lại.
Mục Khả ở túc xá lề mề mấy phút mới xuống lầu, lúc đến căn tin, Hạ Hoằng Huân như ảo thuật mang ra một chén mì thêm trứng gà: "Chấp nhận ăn đi, căn tin nấu cơm đều vừa đủ, không có thừa."
Mục Khả nếm thử một miếng, mùi vị cũng không tệ lắm, cô ngước khuôn mặt nhỏ lên hỏi: "Anh nấu à?"
Hạ Hoằng Huân ngồi xuống đối diện cô: "Chẳng lẽ giờ này tôi có thể gọi cấp dưỡng tới?" Xem thấu ý nghĩ của Mục Khả, anh nói: "Chút chuyện cỏn con này sao làm khó được tôi, lúc dã ngoại sinh tồn không phải đều tự mình làm mà ăn à."
"Em phát hiện. . . . . ." Mục Khả cố ý làm tăng sự hứng thú của anh, vùi đầu ăn nửa bát, mới chờ ánh mắt mong chờ của Hạ Hoằng Huân không nhanh không chậm nói: " Doanh trưởng Hạ ngoại trừ khuôn mặt gây họa ra thì vẫn rất ưu tú." Nói xong, cười khanh khách gắp một miếng đưa tới bên miệng anh, nghịch ngợm nói: "Thưởng cho anh, không thể từ chối."
Giờ khắc này lòng anh mềm mại vô cùng, trong mắt Hạ Hoằng Huân hiện lên nụ cười dịu dàng. Anh ngày càng dần dần phát hiện, Mục Khả đặc biệt thích bón cho anh ăn, cũng chính bởi vì đặc điểm này, để cho anh có cơ hội nếm rất đồ ăn vặt nhiều ngày trước không ăn miếng nào.
Ở dưới sự giám sát của Hạ Hoằng Huân Mục Khả ăn hết một bát mì to, thấy cô no đến mức không muốn cử động, anh rất thỏa mãn. Hai người tình cảm tăng cao, nắm tay tản bộ trong sân huấn luyện ngập ánh trăng, bàn tay nhỏ bé mềm mại của Mục khả bị Hạ Hoằng Huân cầm trong lòng bàn tay, cô cảm thấy đêm nay rốt cuộc không hề lạnh lẽo cùng bất lực giống như năm trước.
"Ba ngày huấn luyện dã ngoại kế tiếp tôi sẽ không đi cùng, chính em phải cẩn thận một chút, đừng làm cho tôi không yên lòng." Đưa cô đến cửa kí túc xá, Hạ Hoằng Huân dặn dò: "Không được rời khỏi đội ngũ tự mình hành động, có chuyện phải tìm Viên Soái."
Anh không nhắc tới thì thôi, anh vừa nói thế Mục Khả ai oán nói: "Nói anh muốn huấn luyện bọn em thành lính đặc công thì anh không vui, xem khóa mục huấn luyện anh an bài đi, sắp chỉnh chết em rồi."
"Không đáng sợ như em tưởng đâu." Hạ Hoằng Huân cho cô một viên thuốc an thần: "Tôi cam đoan nhất định em sẽ thích khóa mục này."
Mục Khả không tin: "Gạt người."
Giơ tay cạo nhẹ lên chóp mũi cô, cúi người dán vào vành tai cô nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ lừa gạt quỷ nhỏ!" Lời còn chưa dứt, hôn một cái nhẹ mà dịu dàng vào bên má cô.
Thấy cô đỏ mặt lần nữa, Hạ Hoằng Huân làm vẻ mặt bất cần đời nói: "Lúc này đủ nhẹ sao? Sẽ không lại nói sức lực của tôi quá mạnh."
Mục Khả hoàn toàn phục Hạ Hoằng Huân rồi, cảm thấy dường như anh nhớ từng câu từng lời cô đã nói, chỉ chờ thời cơ để phản bác hoặc nghiệm chứng. Bọn họ đang không ngừng đối kháng cùng thỏa hiệp mà sống chung, cũng có lúc phát sinh sự kiện võ lực. Chỉ là, những thứ này hoàn toàn không ảnh hưởng tời hạnh phúc bọn họ tích lũy được, ngược lại đúng lúc trở thành chất xúc tác cho tình cảm.
Mục Khả rón rén trở lại túc xá, chưa kịp bò lên giường, Tô Điềm m giả ngủ tách một tiếng bật đèn lên.
Hiển nhiên bị dọa giật mình, Mục Khả vuốt ngực nói: "Cậu không ngủ à? Làm mình sợ muốn chết."
"Thẳng