Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

tim Vân Cẩn tràn đầy hạnh phúc, đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi, cô cố ý dừng lại.
"Sao lại không đi nữa?" Đinh Kiêu nghiêng đầu nhìn, Vân Cẩn chỉ chỉ món đồ chơi lông nhung trong của hàng, \'" Em muốn vào trong xem một chút, mua một cái để treo trong xe."
" Em có xe sao? Không phải mỗi ngày em đầu chen chúc trong tàu điện ngầm để đi làm à?" Đinh Kiêu thắc mắc hỏi.
"Treo trên xe anh." Vân Cẩn giải thích cho anh.
Đinh Kiêu nhìn những thứ lớn nhỏ kia, những món đồ chơi lông nhung đủ màu sắc sặc sỡ, hỏi lại: " Treo trên xe anh? Tuy đó là xe của anh nhưng lại là xe biển số quân đôi, nếu để cho người khác nhìn thấy thì không hay lắm."
"Không sao, anh có thể mua cái nhỏ cũng được." Van Cẩn cô ý muốn mua một cái móc đồ chơi cho Đinh Kiêu treo trên xe, cũng không bởi vì cái móc đó nhìn rất đẹp mà cô chỉ muốn xem khi mua về anh sẽ có phản ứng gì.
" Thật nhàm chán." Đinh Kiêu mặc dù nói như vậy nhưng vẫn cùng cô đi vào trong quán.
Vân Cẩn chọn đi chọn lại, chọn một chú gấu Teddy nhỏ, sau khi trả tiền, cố gắng nhét vào tay Đinh Kiêu, không cho anh từ chối, Đinh Kiêu không ngăn được cô.
Vì vậy buổi chiều hôm đó, Đinh Kiêu lén lút ôm con gấu Teddy nhỏ đến bãi đậu xe, chỉ sợ đồng nghiệp nhìn thấy, chạy đến xe của mình, thật nhanh mở cửa xe đem con gấu vứt vào, thở dài một hơi.
Người trong nhà biết bọn họ đang qua lại với nhau, đã cho rằng bọn họ có duyên phận, bắt đầu một chiến thuật mới, nhanh chóng giục hai người bọn họ kết hôn, làm như nếu hai người bọn họ không nhanh chóng kết hôn thì biến mất, mọi người đều chung một ý kiến như thế.
Đinh Kiêu cũng chưa nghĩ đến chuyện kết hôn, lúc trước chẳng qua thấy tính tình Vân Cẩn cũng không tệ, lại sống qua những ngày cô đơn khi vừa trải qua thất tình, cho cô một cơ hội, cũng chưa nghĩ như vậy tu thành chính quả.
Còn có một việc, Đinh Kiêu cũng cảm thấy không thích hợp. Anh đã qua lại với Vân Cản bốn tháng lẻ mười tám ngày, Đinh Kiêu phát hiện hơn nửa năm kéo dài hai người bọn họ còn chưa thực hiện được chuyện của những người yêu nhau, anh muốn đợi cho cô chuẩn bị thật tốt.
Đối với phụ nữ mà nói, quan hệ yêu đương là hai người cũng nhau nắm tay đi dạo đường phố xem chiếu phim, là ôm hôn, nhưng đối với đàn ông mà nói, quan hệ yêu đương khi chuyện đó xảy ra mới được tính.
Có suy nghĩ như thế Đinh Kiêu bắt đầu tìm cơ hội. Giống như đại đa số đàn ông khác, anh rất coi trọng vẫn đề này, cảm thấy hay là thử trước một chút cũng tốt, ngộ nhỡ hai người không hài hòa cưới về rồi mới phát hiện chẳng phải là qua muộn hay sao, đây chính là ảnh hưởng tính phúc cả đời.
Đinh Kiêu rất thông minh, anh cũng không có biểu hiện rõ ràng, chỉ là mỗi lần hẹn hò mờ ám hơn, Vân Cẩn mặc dù cảm thấy buồn bực nhưng cũng không tỏ thái độ gì quá, đàn ông bình thường khi yêu tay chân luôn buồn bực, chỉ cần anh không quá phận, cô cũng không cần thiết phải quá bảo thủ.
Thời gian dài anh càng quá đáng, nhất là khi lái xe chờ đèn đỏ, tay chân anh luôn sờ tới sờ lui trên người cô, còn chuyên sờ những nơi nhạy cảm của cô.
" Đinh Kiêu, anh có thể khống chế móng vuốt của anh một chút được không, trên đường có camera ngộ nhỡ bị chụp được thì rất mất mặt." Vân Cẩn không thể nhịn được nữa, ném tay của Đinh Kiêu đang luồn trong quần áo của mình ra. Người này ở trên người cô vừa sờ vừa bóp, còn dùng sức như vậy, cách một lớp quần áo nhưng cô vẫn cảm thấy đau.
" Thịt Thịt, bây giờ là thời gian chờ đèn đỏ, hai chúng ta lại không phạm pháp, em sợ cái gì." Đinh Kiêu chẳng thèm quan tâm, Vân Cẩn ném tay anh ra, anh lại thả về. Vân Cẩn lại lần nữa ném tay anh ra.
" Em như vậy là muốn anh tức giận sao, thời đại nào rồi, sờ sờ cũng không thể lấy? Đến khi em già rồi, làn da nhăn nheo, bắp thịt xệ xuống, muốn anh sờ anh cũng không thèm sờ." Đinh Kiêu làm bộ cau mày, thật ra thì anh cũng không tức giận gì cả.
Vân Cẩn hung hăng trừng anh: " Thật đúng là trên thế giới này vô tình vô sỉ nhất chính là đàn ông."
"Em có thể ở trên tháp ném anh xuống, như vậy sẽ không có ai sờ em nữa." Đinh Kiêu chê cười nói.
Vân Cẩn vô cùng tức giận, cũng không đoái hoài đến phong độ, đưa móng vuốt nhọn hướng về phía Đinh Kiêu giương nanh múa vuốt, hai người đùa giỡn, trong lúc vô tình đánh vào cằm ĐInh Kiêu.
Chỉ nghe thấy anh kêu lên một tiếng, Vân Cẩn nhin sang thấy trên cằm anh một vết đỏ, trong lòng hối tiếc, tai sao mình lại xuống tay nặng như vậy, chỉ đành vội an ủi anh: "Ai da thương nha, đừng khóc đừng khóc, cho dì xem một chút nào, có bị thương nặng không."
"Đau........" Đinh Kiêu đẫ có kinh nghiệm làm nũng.
Vân Cẩn khẽ vuốt vết đỏ, dịu dàng nói: " Không có việc gì, không chảy máu, anh trở về chú ý một chút mấy hôm nữa đừng cạo râu, chờ nó hết đỏ thì hẵng cạo."
Nhìn thấy người yêu bị mình làm cho bị thương, Vân Cẩn nổi lên tình mẫu tử, chủ động ôm Đinh Kiêu để cho anh có thể sờ loạn cọ sát lung tung trên người mình.
Cùng Đinh Kiêu ở chung một chỗ, Vân Cẩn mới phát hiện, thì ra đàn ông cũng thích làm nũng, giống như một đứa trẻ con, em trai của cô cũng vậy, hơn hai m


XtGem Forum catalog