Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.
ươi tuổi nhưng nếu có cơ hội là làm nũng, chị ơi chị à, so với gọi mẹ còn quen hơn.
Đinh Kiêu ôm thân thể mềm mại trong tay, cảm giác rất thích làm trong lòng anh rung động. Quả nhiên mập so với gầy sờ thoải mái, trước kia....Trước kia tại sao mình lại không phát hiện ra.
" Thịt Thịt, hai chúng ta đừng đi xem phim nữa, đi khách sạn thôi." Đinh Kiêu khoái chí nói, bắt đầu có ý định tính toán.
Vân Cẩn lắc đầu, " Sớm như vậy đi khách sạn làm gì, em không đi, hay chúng ta đi xem chiếu bóng đi, anh không phải rất thích xem chiếu bóng à?"
" Xem phim thì lúc nào cũng có thể xem, đi khách sạn." Đinh Kiêu nổ máy, hạ quyết tâm tối nay phải đem cô ăn, nếu không được thì đúng là thật xinn lỗi mình.
Nhìn thấy Đinh Kiêu chuyển hướng xe đến khách sạn gần đấy, Vân Cẩn nóng nảy muốn kéo cửa xe, nhảy xuống cũng tốt cho dù đập đầu sưng mặt sưng mũi nhưng còn tốt hơn việc vô duyên vô cớ bị thất thân.
Đinh Kiêu thấy cô như vậy, sợ rằng nếu ép quá chỉ e cô làm thật, bèn vội vàng dừng xe lại bên đường.
Hai người từ trong xe xuống, anh mắng: “Em cố ý muốn tìm cái chết phải không, nếu hôm nay anh không cho xe dừng lại có phải em cũng nhảy xuống phải không?”
“Hai chúng ta bây giờ chỉ là quan hệ yêu đương, không cần thiết phải kéo ngắn khoảng cách kia lại.” Vân Cẩn giữ vững ranh giới cuối cùng. Đây cũng là Mỗ Mỗ dạy cô, con gái nếu không giữ vững lập trường sẽ không được đàn ông tôn trọng.
Đinh Kiêu nhìn cô giống như nhìn thấy quái vật, cảm giác những lời buồn nôn mình nói trước đây đều uổng phí, chửi thầm một câu, cố nén tức giận:”Vậy em thấy chúng ta phải đến mức nào em mới chịu làm theo ý anh.”
Cô muốn làm vợ anh, muốn có cưới hỏi đàng hoàng, cô sẽ không để cho mình không rõ ràng mà bước vào cửa Đinh gia.
Mỗ Mỗ nghe nói cháu ngoại mình và Đinh Kiêu cãi nhau, giận đến cả đêm không chợp mắt, nha đầu vân Cẩn này đúng là bốc đồng quá rồi, cháu rể tốt như vậy mà cũng không biết quý trọng?
Mình đã sớm mạnh miệng nói với khắp hàng xóm láng giềng, người người đều biết Vân cẩn sắp được gả cho cháu trai nhà tư lệnh, cuối cùng lại là công dã tràng, chẳng phải sẽ bị người đời cười chê, cho rằng mình là bà già lẩm cẩm sao.
Vì vậy bà nhìn Vân Cẩn cũng không được hòa nhã, mỗi lần đến lúc ăn cơm, đều cố ý bới móc, ngại Vân Cẩn ăn quá nhiều: “ Cháu đừng ăn nữa nếu còn ăn nữa đến lúc đó lại mập lên xem ai còn muốn lấy cháu nữa cơ chứ.”
“ Không phải trước đây bà nói mặt mập một chút mới có tướng phú quý hay sao.” Vân Cẩn đã quá hiểu tâm trạng của Mỗ Mỗ rồi.
Mỗ Mỗ thật ra không phải chê cô ăn nhiều mà là trong lòng không thoải mái, bà cả đời đều xuất sắc, đã sớm đi khoe khắp nơi với mọi người rồi, bây giờ mình lại cãi nhau như vậy, bà không tức giận mới là lạ.
Nếu nói Vân Cẩn cũng phải xem lại mình, cũng không phải thanh cao không hư vinh, nhưng trên thực tế từ khi cô và Đinh Kiêu ở chung một chỗ, đã thấy rõ ràng thái độ mọi người đối xử khác với mình, đến ngay cả lãnh đạo cũng nể mặt cô ba phần.
Mặc dù ai cũng không rõ cha của Đinh Kiêu làm quan lớn ra sao nhưng bọn họ dù sao ở cái đất Hoàng Thành này nhiều năm, những người quyền thế ai chẳng biết, những người đó đi đến đâu chẳng tài trí hơn người.
Nhưng Vân Cẩn lại có quyết định hồ đồ, cô thấy mình không thể cứ nghe ý kiến của Đinh Kiêu, nói thế nào thì nói, cô cũng là một biên kịch, ông nội là Mạnh Tiểu Lâu, cả đời hát cùng Mai Lan Phương, đến đời cô, thế nào cũng không thể đập nát thanh danh của tổ tiên được.
Trông mòn con mắt, đã đợi được hai mươi bốn ngày, Đinh đại thiếu gia mới mở cửa chiếc Audi Q7 của anh lảo đảo xuất hiện trước mặt Vân Cẩn.
Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, bó ở phía chân, nhìn vô cùng duyên dáng yêu kiều, đã nhìn nhiều phụ nữ mặt mũi trát đầy son phấn nhìn cô như vậy ngược lại lại thấy thuận mắt hơn nhiều.
Nếu không thì cưới? Những câu nói này bỗng xuất hiện trong đầu Đinh Kiêu, quanh quẩn mãi không đi. Nhớ tới lúc ôm cô, béo béo mềm mềm cảm giác thật tốt.
Những ngày qua anh một chút cũng không nhàn rỗi, bên cạnh Hoàng phì Yến gầy oanh oanh yến yến cũng không ít, cứ nghĩ cãi nhau xong vài ngày tâm trạng sẽ tốt lên, nhưng đáng tiếc chính là bao nhiêu ngày qua anh lại thấy có một cảm giác troong trải mà chính anh đã nghĩ là mình sẽ không như thế.
Tình huống như vậy, anh nhớ đến Vân Cẩn, chính xác mà nói, anh nhớ những món ăn ngon đa dạng mà Vân Cẩn làm cho anh ăn, khi cô làm thức ăn, anh có cảm giác cả người cô tỏa ra một hương vị ấm áp, khiến anh thấy rất vui vẻ.
Thấy Vân Cẩn đi qua đường cái, đang đi về hướng mình, khóe miệng Đinh Kiêu nhàn nhạt nở nụ cười, biểu đạt một sự hòa thuận thích thú.
Vân Cẩn nhìn bóng dáng cao lớn của anh đứng trước cửa xe, nháy mắt trong lòng tràn đầy cảm giác chua xót, cổ họng cô tắc nghẽn, không chút nghĩ ngợi liền chạy ào tới ào vào ngực anh, trong chốc lát, đầu cô cảm nhận được hương vị ngọt ngào mà tình yêu mang tới.
Thì ra nhìn thấy anh, cô sẽ có một loại dũng khí kích động như thiêu thân lao và