Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3044 lượt.

g một bên, không biết là đang ngủ say hay đang hôn mê. Tim anh như bị một con dao hoen rỉ lóc ra từng miếng một. Anh rã rời không thốt lên lời, dưới chân chao đảo. Lúc cúi người dém chăn cho cô, anh phát hiện một tay cô đang nắm chặt lại. Anh nâng tay cô lên, thoáng nhìn ra mấy mẩu giấy vụn màu đỏ.
- Đừng đụng vào. - Lãnh Phong đứng bên cạnh vội lên tiếng, vẻ mặt thấp thỏm - Ai mà đụng vào thì cô ấy sẽ liều mạng với người đó như thể uống phải thuốc lắc vậy. Vừa rồi mới tiêm một mũi an thần nên khó khăn lắm mới yên tĩnh lại được đấy.
Đó là bông hồng giấy đã rách tan, Khang Kiếm đã nhận ra.
Trên mặt cô không hề có vết nước mắt mà chỉ có trắng bệch đáng sợ, khóe miệng trề ra như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Khang Kiếm vuốt ve mặt cô.
- Bác sĩ Lãnh, chúng ta nói chuyện một chút.
Lãnh Phong gật đầu, họ cùng đi ra khỏi phòng bệnh, Khang Kiếm cẩn thận tắt đèn đi. Liễu Tinh và Giản Đơn đứng trên hành lang, Thương Minh Tinh hoảng hốt dựa vào một góc.
Liễu Tinh chạy tới phòng phẫu thuật đúng lúc Bạch Nhạn ngất đi. Chỉ một lát sau Bạch Nhạn đã tỉnh, sau đó thì thẫn thờ ngẩn ngơ nhìn đám giấy đỏ trong tay, ai đến gần cô đều co rúm người lại như nhìn thấy thú hoang. Vẻ rúm ró trên gương mặt khiến người ta vừa thương xót vừa đau lòng.
- Sếp Khang - Liễu Tinh nhìn Khang Kiếm, không biết phải an ủi anh như thế nào. Bạch Nhạn mất kiểm soát đến mức này lại là vì người đàn ông khác, chắc chắn trong lòng sếp Khang chẳng dễ chịu chút nào.
Khang Kiếm khẽ gật đầu, mắt liếc về phía Thương Minh Tinh.
- Tôi… mẹ tôi nói đây là đồ anh trai tôi để lại cho con bé thì nên đưa cho nó. Cho nên tôi mới đến đây, ai dè cô ta… lại yếu đuối như vậy. - Dưới ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Khang Kiếm, Thương Minh Tinh run run đưa ra tập nhật ký và album ảnh cho anh.
Khang Kiếm lật lật vài trang rồi hỏi:
- Nhà cô hiện giờ thế nào rồi?
- Bố mẹ tôi vẫn ổn, bên quân đội đã cấp tiền tử tuất theo tiêu chuẩn cao nhất, anh tôi được phong tặng liệt sĩ. Bọn họ nói sẽ trợ cấp cho bố mẹ tôi tới lúc họ qua đời.
- Cậu Giản - Khang Kiếm quay sang - Cậu và cô Liễu đưa cô ấy đi ăn cơm rồi bố trí cho cô ấy nghỉ ngơi. Lúc nào về huyện Vân, cậu tới Sở lao động xem xem có công việc nào thích hợp thì sắp xếp cho cô ấy.
- Sếp Khang, anh vẫn còn chưa ăn cơm đâu! - Giản Đơn chau mày nhắc nhở.
Khang Kiếm xua tay cười khổ:
- Đi đi!
Lúc này sao anh có thể nuốt nổi thứ gì? Cổ họng anh đã tắc nghẹn tới mức sắp không thể hít thở được rồi.
Có phải vì muốn trừng phạt anh vì lúc đầu anh lấy Bạch Nhạn với động cơ không tốt, cho nên ông Trời mới cố tình sắp đặt hết chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác.
Khi vượt qua những trở ngại trước kia, anh đã từng nản chí, đã từng lo lắng, nhưng trong lòng anh luôn le lói một tia hy vọng. Ngay cả lúc bị song quy, anh vẫn có thể kiên định tin rằng hạnh phúc sẽ đến với họ.
Bây giờ anh có dám quả quyết anh có thể mang lại hạnh phúc cho Bạch Nhạn không?
Khi Thương Minh Thiên vì Bạch Nhạn mà đánh nhau với anh, dù né tránh anh đã rất lâu, nhưng vì tương lai của Thương Minh Thiên, cô chủ động đến năn nỉ anh, anh đã ý thức được tầm quan trọng của cậu ấy với Bạch Nhạn. Tuy rằng tình cảm này không liên quan đến tình cảm nam nữ, nhưng cũng ít nhiều khiến anh cảm thấy chua xót.
Anh âm thầm thề với chính mình, anh nhất định sẽ yêu Bạch Nhạn rất nhiều rất nhiều, nhiều tới mức có thể che lấp đi hình ảnh của Thương Minh Thiên.
Anh tưởng rằng anh và Bạch Nhạn đã thân thiết đến mức ấy, đã kết hợp đến như vậy, thì anh sẽ là người độc nhất vô nhị mà cô yêu.
Hình như anh đã nhầm.
Lãnh Phong đưa Khang Kiếm tới văn phòng của mình rồi lấy ra một tập bệnh án.
- Khoa Tâm thần? - Nhìn thấy tên khoa viết trên tờ bệnh án, mặt Khang Kiếm thoắt tái nhợt đi.
Sắc mặt Lãnh Phong rất nghiêm trọng:
- Anh Khang, mặc dù bản thân tôi cũng không thể chấp nhận điều này, nhưng đó là sự thật. Bạch Nhạn đã suy sụp, cô ấy khép kín bản thân lại, không nhận ra người quen, cô ấy chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Dần dần cô ấy sẽ mất đi khả năng tự chăm sóc. Loại bệnh này chính là một dạng bệnh tâm thần.
Giọng Khang Kiếm khản đặc:
- Bệnh này có thể chữa khỏi không?
- Tôi đã hỏi chuyên gia rồi, không có phương pháp điều trị khỏi 100%. Thông thường là vì bệnh nhân không thể nào đối diện với những sự cố bất ngờ nên sẽ trốn tránh hiện thực, giống như một con ốc sên hoảng sợ rụt đầu vào vỏ. Trừ khi tự cô ấy bước ra khỏi thế giới ấy, nếu không thì phải thử dùng biện pháp kích điện lên não xem thế nào.
- Không được, Bạch Nhạn chỉ là nhất thời gặp phải cú sốc quá lớn chứ chẳng phải bệnh tâm thần gì hết. Cô ấy sẽ khỏe lại thôi. - Khang Kiếm co tay thành nắm đấm, ra sức lắc đầu, trong lòng lạnh giá.
Lãnh Phong mím môi nhìn Khang Kiếm:
- Tôi đã đọc nhật ký Thương Minh Thiên viết cho Bạch Nhạn, đối với cô ấy, có thể nói Minh Thiên là toàn bộ ý nghĩa của cuộc sống. Đây không phải là cú sốc thông thường, có thể cả đời cô ấy cũng không tự thoát ra được.
- Anh sai rồi. - Khang Kiếm nheo


XtGem Forum catalog