Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.
luôn làm mẹ đau lòng.
- Con và Bạch Nhạn đến với nhau vì tình yêu, không giống với ai khác. Mẹ, con cúp máy đây ạ, Bạch Nhạn đang đợi con.
Đã đi tới cổng khu tập thể Văn hóa nên Khang Kiếm bèn cúp máy, ngẩng đầu lên nhìn thấy Bạch Nhạn đứng trước sân nhà nhìn về phía này với vẻ trông chờ.
Váy hồng màu cánh sen, gương mặt trắng mịn, tóc dài tới eo, đôi chân nhỏ nhắn, từng tấc trắng mịn quyến rũ. Ánh chiều tà rớt qua ngọn cây, rắc từng đốm nắng nhỏ xuống vai và làn da trong suốt không tì vết của cô.
Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác ấm áp, rung động từ từ lấp đầy trái tim Khang Kiếm.
Đúng vậy, hàng ngày đối diện với cô nhưng trong thế giới của cô lại chỉ có hình bóng một người con trai khác, nói không mất mát, không ghen tị là nói dối. Nhưng những điều đó không thể sánh được với việc cô đứng trước mặt anh bằng da bằng thịt. Được cảm nhận hơi ấm của cô, được hít hà hơi thở của cô, được gọi tên cô, được nhìn thấy cô ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh chăm chú, được nắm tay cô đi qua thời gian.
Nếu anh mất cô hoàn toàn, cuộc đời anh còn gì đáng để vui vẻ nữa?
Ai có thể khiến anh nếm trải hương vị tình yêu? Ai có thể mang lại cho anh hơi ấm gia đình? Ai có thể cùng anh chia sẻ những thành công trong sự nghiệp? Ai có thể cùng anh chung sống tới bạc đầu?
Vì thế, không cần phải so đo, anh yêu cô là được, cho dù hiện tại vẫn chưa nhận được sự đáp trả của cô.
Anh mỉm cười đi về phía cô.
- Chủ tịch Khang, xin đợi một lát.
Giữa đường, mẹ của Thương Minh Thiên từ trong nhà chạy ra gọi anh lại.
Ông Thương, bà Thương đã gần như hồi phục lại từ sau nỗi đau mất đi đứa con trai.
Thương Minh Tinh được bố trí phụ trách hậu cần trong huyện Vân. Có một công việc ổn định, chị ta đã trở nên chín chắn và trầm tĩnh hơn trước rất nhiều. Không lâu sau đó thì có một thầy giáo theo đuổi chị ta, hai người họ nhanh chóng trở nên thân mật. Trước đó không lâu, bố mẹ hai bên đã gặp mặt, mùa thu này sẽ tổ chức hôn lễ. Tin vui này đã xua đi nỗi buồn thương vẫn bao phủ nhà họ Thương lâu nay.
Khang Kiếm nhíu mày. Bình thường anh chỉ lịch sự chào hỏi ông bà Thương chứ rất ít khi nói chuyện.
- Đây là món hồi nhỏ con bé thích ăn nhất, tôi… hôm nay tôi có làm một ít. - Bà Thương đưa cho Khang Kiếm một cái đĩa đựng đầy há cảo trứng màu vàng ruộm. - Trước kia nhà nghèo, đến Tết tôi làm cho Minh Thiên mấy cái, nó chỉ ăn một cái, còn lại tranh thủ lúc tôi không để ý là đưa hết cho Bạch Nhạn.
Khang Kiếm bần thần nhận cái đĩa.
- Bây giờ nó như thế, tôi nhìn mà đau lòng, thật có lỗi với nó. Nhưng tôi… - Bà Thương ứa nước mắt, nghẹn ngào không nói được tiếp, vội vã đi vào nhà.
- Cám ơn bác! - Khang Kiếm bưng chiếc đĩa về nhà.
- Bạch Nhạn, có nhớ anh không? - Anh mỉm cười nhìn Bạch Nhạn, nhưng cô không nhìn anh, không nhìn hoa hồng, ánh mắt dính chặt lấy đĩa bánh trứng. Hàng lông mày thanh tú cau lại, ánh mắt thoáng ánh lên vẻ kỳ lạ và nghi hoặc.
- Cậu về rồi! - Bà Bạch Mộ Mai từ trong phòng đi ra, chỉ vào Bạch Nhạn - Hôm nay nó nấu cơm đấy.
- Hả? - Khang Kiếm không dám tin vào tai mình.
Bà Bạch Mộ Mai nhún vai:
- Cũng không biết nó bị làm sao nữa, đang ngồi yên xem tivi thì nó bỗng chạy vào bếp nấu cháo rồi nhào bột làm bánh trứng.
Bánh trứng, món tuyệt chiêu bí truyền của Bạch Nhạn!
Tim Khang Kiếm đập thình thịch, đây là điềm báo trước của kỳ tích chăng?
- Không có chuyện gì nữa thì tôi về đây. - Bà Bạch Mộ Mai liếc bó hoa hồng trong tay anh - Cậu đúng là có lòng.
- Trước đây cháu chẳng mấy khi mua hoa cho cô ấy, hôm nay nhất định phải mua.
Bà Bạch Mộ Mai cười bình thản. Gần đây bà tiều tụy đi nhiều, tóc không nhuộm nữa, phía chân tóc đã lộ ra vài sợi bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng nhiều lên. Bà vẫn tới Trung tâm đào tạo Việt kịch, chỉ nhận dạy chứ không làm quan. Không lên sân khấu nữa, thời gian rảnh rỗi, bà thường xuyên tới thăm Bạch Nhạn.
Nhìn Bạch Nhạn ngơ ngác, ngô nghê, câu nói bà hay nói nhất là: Khi đó thật không nên sinh con ra. Khẩu khí không phải là chán ghét, mà là bất đắc dĩ, luyến tiếc và còn ẩn chứa sự không đành lòng.
- Bà ở lại cùng ăn cơm luôn! - Tâm trạng hưng phấn, Khang Kiếm vào nhà cắm hoa hồng vào một lọ hoa rồi khụt khịt mũi, hít hà hương thơm đã lâu không ngửi thấy của món tuyệt chiêu bí truyền.
- Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của hai đứa, tôi không làm bà già lắm chuyện đâu. - Đi tới trước mặt Bạch Nhạn, bà Bạch Mộ Mai lau mồ hôi trên trán cho cô - Nhạn Nhạn, mẹ về đây.
- Con chào mẹ! - Bạch Nhạn trả lời một cách máy móc.
Bà Bạch Mộ Mai phải tốn rất nhiều thời gian cô mới chịu gọi bà là mẹ, nhưng ánh mắt nhìn bà vẫn hết sức xa lạ.
Bà Bạch Mộ Mai dở khóc dở cười.
Khang Kiếm tiễn bà ra cổng lớn.
Đối với bà Bạch Mộ Mai, Khang Kiếm vẫn tỏ ra xa cách, nhưng cũng không muốn so đo tính toán điều gì. n oán giữa bà và bố mẹ anh, anh không quản nổi. Anh chỉ nghĩ rằng, bà ta là mẹ của Bạch Nhạn, bà ta có thể mang lại cho Bạch Nhạn một chút tình mẹ là tốt rồi.
Quay về đã thấy Bạch Nhạn ngồi cạnh bàn, nhìn đĩa bánh trứng không ch