Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2739 lượt.
ớp mắt.
- Em muốn ăn không? - Khang Kiếm cúi xuống hôn lên trán cô.
Cô gật đầu rồi làm động tác nuốt nước bọt khiến Khang Kiếm hết sức mừng rỡ. Anh đưa tay kéo cô vào lòng, không kìm chế được mà xiết thật chặt.
Đã rất lâu rồi họ không thân mật như vậy, cơ thể của Khang Kiếm lại phản ứng theo bản năng.
Cơ thể Bạch Nhạn rất tự nhiên mà cảm nhận được sự cương cứng của anh, cô dịu dàng nép sát vào anh, nhưng ánh mắt vẫn đau đáu nhìn vào đĩa há cảo trứng trên bàn.
Khang Kiếm bật cười lắc đầu:
- Cô bé ngốc này, sau này em khỏi rồi, anh nhất định phải nói cho em biết, đúng hôm kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta, em đáng xấu hổ đến thế nào, người thì ở trong lòng anh mà lòng thì vẫn cứ nghĩ tới một đĩa há cảo trứng.
Anh hít sâu một hơi, nén lại ngọn lửa đang bừng lên trong lòng rồi đi vào trong bếp múc cháo, mang bánh trứng ra.
Khỏi phải nói, tài nghệ của Bạch Nhạn vẫn không suy giảm chút nào.
Anh ăn hai bát cháo và rất nhiều bánh.
Thu dọn bát đũa xong, anh không cùng cô xem tivi như mọi ngày mà dắt cô vào căn phòng cô ở trước đây, giờ đã được sửa lại thành phòng làm việc của anh.
- Em ngồi đi! - Anh dịu dàng ấn cô ngồi xuống ghế rồi cũng tự kéo ghế cho mình, làm ra vẻ bí ẩn lôi từ trong ngăn kéo ra một xấp giấy đỏ.
Mắt Bạch Nhạn ánh lên một tia lửa.
- Không được cười đâu đấy! - Anh véo chóp mũi xinh của cô - Từ nhỏ tới lớn anh chưa bao giờ làm thủ công, đây là một thử thách rất lớn, có điều anh đã tải ở trên mạng về rất nhiều cách gấp, tập lâu ơi là lâu. Bà xã, em xem anh đàn ông hơn ba chục tuổi đầu còn bò ra bàn gấp hoa hồng, nói ra người ta chẳng cười cho thối mũi. Nhưng biết làm thế nào được, ai bảo vợ yêu của anh thích, bông hoa hồng người ta tặng từ đời tám hoánh nào rồi mà vẫn nâng niu như vật báu, đã tan thành mấy mảnh mà vẫn nâng niu trong tay. Cho nên anh đành thân chinh ra trận, nếu không cô ấy sẽ vĩnh viễn không biết được chồng cô ấy yêu cô ấy đến mức nào.
Anh mỉm cười huơ một tờ giấy đỏ trước mặt cô:
- Nhìn kỹ đây, chủ tịch huyện Khang Kiếm gấp hoa hồng giấy, chỉ một lần thôi đấy, không có lần thứ hai. Bà xã, anh yêu em.
Anh ghé đầu qua khẽ hôn lên đôi môi mọng nước mềm mại của cô.
Nụ hôn này khiến sóng lòng anh run rẩy từng cơn.
Bạch Nhạn lẳng lặng ngồi đó nhìn anh cắt cắt gấp gấp, con ngươi như bất động.
Việc gấp hoa hồng giấy thật quá phức tạp, Khang Kiếm nhớ là lúc tập luyện đã từng thành công, tại sao hôm nay lại quên béng mất? Anh nhíu mày cầm tờ giấy lật tới lật lui, lúc thì gấp vào trong, lúc thì lộn ra ngoài, mồ hôi túa ra trên trán, khó khăn lắm mới ra được sản phẩm.
Bông hồng này quả thật không phải chỉ xấu bình thường, Khang Kiếm thở dài.
Thấy anh như vậy, hơi thở của Bạch Nhạn cũng chậm lại, như sợ mình sẽ làm phiền anh.
- Anh cố hết sức rồi đó bà xã. - Khang Kiếm lắc đầu với vẻ thất bại rồi đưa bông hồng cho Bạch Nhạn - Em cứ chơi trước đi, sau này anh tập tiếp rồi gấp lại cho em.
Nhận bông hồng giấy, Bạch Nhạn nắm chặt trong tay, đầu cúi gằm, người không nhúc nhích.
- Nếu muốn nói là rất xấu thì em cứ nói đi, tim anh khỏe, sức chịu đựng cao. Bạch Nhạn… - Khang Kiếm bỗng trợn tròn mắt, anh nhìn thấy trên bông hồng giấy bỗng ướt đẫm một mảng, màu đỏ thẫm dần loang rộng.
- Khang Kiếm, Minh Thiên không gấp thế này. - Bạch Nhạn ngẩng lên, nước mắt giàn giụa.
- Vậy cậu ấy gấp như thế nào? - Giọng Khang Kiếm vừa khàn đặc vừa thấp thỏm.
Nơi cuối con đường
Bạch Nhạn không nói gì mà chỉ lắc đầu, từng giọt nước mắt lăn xuống gò má.
- Nói cho anh biết, cậu ấy gấp thế nào? – Khang Kiếm nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.
- Chuyện đó… không quan trọng. – Bạch Nhạn cắn môi, lắc đầu nguây nguẩy.
- Vậy chuyện gì mới quan trọng? – Lúc hỏi câu hỏi này, tim Khang Kiếm run lên, một niềm vui vô bờ bến cuộn trào như ngàn cơn sóng cả.
Bạch Nhạn bỗng òa khóc rồi nhào vào lòng anh, ghì chặt lấy cổ anh, vùi đầu vào đó:
- Khang Kiếm, xin lỗi, em xin lỗi…
Hai cánh tay Khang Kiếm cứng đờ trong không trung, nhưng chỉ một giây sau anh cũng ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ về lên lưng cô.
- Cô bé ngốc nghếch này, không sao đâu, không sao đâu mà. – Anh cứ lẩm bẩm mãi, khóe mắt cũng nóng lên.
- Đây mới là bà xã thông minh của anh. Không phải là không có Minh Thiên nên mới có anh, mà là từ trước đến nay em luôn có anh. – Không dám thể hiện sự vui mừng quá mức, anh thận trọng hôn lên môi cô – Nói cho anh biết, trong lòng còn đau không?
- Đau, nghĩ tới việc Minh Thiên ra đi là tim em lại quặn đau. – Cô thành thật nhìn thẳng vào mắt anh. – Nhưng anh quan trọng hơn.
- Quan trọng như thế nào? – Anh cắn ngón tay cô dụ dỗ, muốn giúp cô giải tỏa một lần cho hết những vướng mắc trong lòng.
- Chúng ta là người một nhà. – Cô nói từng chữ từng câu, rất chậm, nhưng lại rất mạnh mẽ - Em không thể làm cho người yêu em phải mệt mỏi và thất vọng.
- Bà xã, có mệt mỏi hay thất vọng cũng không sao, quan trọng nhất là em phải khiến anh cảm nhận được tình yêu củ