XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

ó tránh khỏi kết cục “cáo chết chó săn bị làm thịt”. Nhất là hắn không phải một con chó săn, loại thuộc hạ như Phương Thiếu Lăng nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng là một con báo đầy nguy hiểm.
Hắn dùng Phục sinh đan làm lý do cầu cứu nàng, rồi lại dùng cái ơn cứu mạng đó làm lý do hắn đi theo nàng, hợp tình hợp lý đến mức không ai nghi ngờ. Chỉ có nàng và hắn mới hiểu rõ lựa chọn nàng là con đường duy nhất để hắn tránh khỏi kết cục bi thảm sau này.
Nàng không ham thích gì ngai vàng, lại là phận nữ nhi. Hơn thế nữa, hắn có thể dùng bí mật về thân phận của nàng để khống chế nàng, nắm lấy thực quyền triều chính. Sau đó từng bước một ép nàng thoái vị, dù sao nàng cũng không thể nạp phi sinh con để nó kế thừa, giang sơn Tế gia chẳng phải sẽ rất nhanh đổi thành họ Phương hay sao?
Thật chu toàn biết bao. Phương Đình một đời trung nghĩa nếu biết con trai mình lòng dạ thâm sâu, dã tâm lớn bằng trời như vậy không biết có vui mừng quá mà chết hay không?
Phương Thiếu Lăng rất nhanh đã lại duy trì vẻ ưu nhã như gió xuân. Hắn mỉm cười hỏi nàng:
- Nàng đã sớm biết ta chỉ muốn lợi dụng nàng thì vì sao còn phối hợp với ta?
- Vì ngươi thích hợp. –Tế Tuyết đơn giản trả lời hắn. –Vị trí đó ngươi ngồi rất thích hợp.
Nói cho đúng hơn, nàng chỉ có thể lựa chọn bước vào cái lưới Phương Thiếu Lăng đã giăng sẵn.
Ở vào hoàn cảnh của nàng, nếu ba người kia thảo phạt nàng trước thì nàng hoàn toàn không có cửa thắng. Cho dù Phương Thiếu Lăng chỉ muốn lợi dụng nàng thì ít nhất hắn cũng có thể làm cái khiên che chắn cho nàng. Binh lực trong tay ai người đó là kẻ mạnh. Nếu nàng không hợp tác với hắn thì đã sớm bị Tế Ly hoặc Tế Khắc nuốt trôi rồi.
Thực ra nói nàng dẫn sói vào nhà cũng chẳng sai, cơ nghiệp mấy trăm năm tổ tông để lại vậy mà nàng sẵn sàng dâng cho kẻ khác.
Phụ hoàng có trách nàng không? Cho dù có thì nàng vẫn sẽ làm như vậy. Từ trước tới nay chuyện tranh quyền đoạt vị trong hoàng tộc chẳng phải hiếm lạ, triều đại nào chẳng có vài mẩu chuyện kiểu như hoàng tử làm phản, mưu hại hoàng thượng. Nói cho cùng thì ba vị hoàng huynh của nàng cũng chỉ làm cái việc mà rất nhiều người đã từng làm, có điều nàng không chấp nhận được.
Người ấy cho dù suốt mười mấy năm chưa từng hỏi thăm nàng một câu thì vẫn là phụ hoàng của nàng. Nàng biết sau khi mẫu phi qua đời, phương bắc vẫn có thể bình yên là vì phụ hoàng đưa tay che chở.
Ba người bọn họ, mỗi ngày đầu độc một chút, từng ngày từng ngày hại chết phụ hoàng. Cốt nhục tình thâm hoá ra chẳng so được lấy một phần với cái ghế làm bằng vàng lạnh lẽo kia.
Ai ngồi lên đó cũng không sao, chỉ cần không phải ba người đó thì là ai cũng được.
Tế Tuyết thản nhiên bước qua người Phương Thiếu Lăng. Những gì cần nói nàng đều đã nói, nếu hắn thật sự không sợ nàng trở mặt thì cứ thử giữ nàng lại. Nàng không tin hắn lại xem trọng nàng hơn ba vạn dặm giang sơn như hoạ này.
Cánh tay bị một lực rất mạnh giữ lại, Tế Tuyết hơi nhăn mày vì đau. Phương Thiếu Lăng không nói không rằng thô bạo kéo nàng đẩy lên giường, sau đó cả người hắn đều đè lên nàng.
Tế Tuyết kinh sợ nhìn hắn, từ trước tới giờ hắn luôn là kẻ rất biết lễ độ, lần này xem ra nàng thật sự đã chọc giận hắn.
- Ngươi muốn gì? –Giọng nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng đã có vài phần run rẩy.
Phương Thiếu Lăng mỉm cười, môi hắn chờn vờn bên gương mặt nàng, hơi thở mát lạnh mang theo mùi bạc hà làm nàng khó chịu, muốn xoay mặt đi tránh lại bị hắn dùng tay giữ lấy cằm.
- Tế Tuyết, ở lại đi. Ở bên cạnh ta có gì không tốt. Đúng là ban đầu ta quả thực có tư tâm như nàng nói nhưng thời gian qua ta đối với nàng thế nào chẳng lẽ nàng một chút cũng không cảm nhận được.
- Phương Thiếu Lăng, ngươi không thích ta, người ngươi thích là nữ nhi của tiên đế. Nếu ta không phải Tuyết vương gia, nếu ta không thể làm bậc thang cho ngươi đoạt được giang sơn này thì ngươi sẽ chú ý đến ta sao?
Hắn thở dài một hơi, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng. Tế Tuyết khó chịu cau mày lại. Phương Thiếu Lăng vẫn rất kiên nhẫn nói chuyện với nàng.
- Tế Tuyết, ta thật sự thích nàng. Dù thế nào ta cũng không để nàng đi.
Nàng khép mắt suy nghĩ, hàng mi khẽ rung động như cánh bướm. Sau cùng nàng cũng ngừng giãy dụa, đôi mắt bạc mở ra nhìn hắn.
- Ngươi thật sự thích ta?
- Phải!
- Ta hỏi ngươi, giữa giang sơn và mỹ nhân, ngươi chọn bên nào?
Câu hỏi này đúng là làm khó hắn. Nữ nhân xem chừng đều như nhau cả, ai cũng thích mấy lời ngọt ngào siêu thực kiểu như “vì nàng mà từ bỏ tất cả”, trên đời này làm gì có gã đàn ông nào có thể ngu xuẩn như vậy, nếu có thì chắc chắn cũng không phải Phương Thiếu Lăng hắn.
- Ta muốn cả giang sơn lẫn mỹ nhân, trên đời này có mấy kẻ anh hùng cam lòng cô độc. –Hắn bình thản trả lời nàng, đôi mắt đen như mực vẫn không rời khỏi gương mặt nàng.
Tế Tuyết bất ngờ cười rộ lên, xinh đẹp không tả xiết, ngay cả ánh sáng xung quanh cũng trở nên lu mờ.
- Ta đúng là không nhìn nhầm người. –Nàng thản nhiên thốt lên. –Phương Thiếu Lăng, hai chúng ta không chung đường đâu, chỉ là tình cờ gặp nhau ở điểm gi