Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
ao giữa hai con đường mà thôi. Ngươi trong lòng chứa cả thiên hạ, văn thao võ lược, tài năng xuất thế, tiền đồ rộng mở, đáng tiếc ngươi không phải người ta muốn. Ta sinh ra đã kiêu ngạo ích kỷ, người ta yêu trong lòng nhất định phải đem ta đặt lên đầu tiên, ngươi không làm được, cho nên ta cũng không thể yêu ngươi.
Phương Thiếu Lăng nheo mắt lại, ánh mắt tràn đầy nguy hiểm.
- Nói nhẹ không nghe, nàng nghĩ ta sẽ để yên cho nàng rời đi sao?
Nàng nhếch miệng cười lạnh, hắn không cho nàng đi thì đừng trách nàng cùng hắn cá chết lưới rách.
- Ta đã viết thư cho Mộc Thiệu Đình, sau này hắn sẽ nghe theo sắp xếp của ngươi, những đại quan trong triều ta đã qua lại bao năm qua cũng sẽ làm hậu thuẫn cho ngươi. Dòng dõi hoàng tộc đã không còn mấy người đủ năng lực kế thừa hoàng vị, đám quan lại đó rất biết thời thế, nhất định sẽ cùng nhau tôn ngươi làm Hoàng đế. Nhưng nếu ngươi còn giữ ta lại thì đừng trách ta khiến kế hoạch của ngươi đổ sông đổ biển, ngay cả chết ta còn không sợ lẽ nào lại sợ ngươi hay sao!
Phương Thiếu Lăng hơi cứng người lại, không nói một lời, bàn tay chế trụ cổ tay nàng càng xiết chặt hơn. Tế Tuyết cắn răng nhịn đau, nàng tuyệt đối không muốn tỏ ra yếu thế hơn hắn.
Trán nàng toát mồ hôi, cánh tay đã trở nên tê dại. Phương Thiếu Lăng không ngừng tăng thêm lực ép nàng phải mở miệng kêu đau.
Tế Tuyết chợt nhận ra người này không phải cố chấp một cách bình thường. Hắn không cho phép nàng đe doạ hắn.
Thật khá, còn chưa làm Hoàng đế mà tính tình đã bá đạo như vậy!
Nàng rốt cục cũng mở miệng:
- Để ta đi, ngọc tỷ truyền quốc sẽ là của ngươi.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn trong một khắc đã hiện lên xao động. Nàng biết đã lựa đúng lúc tung ra con cờ này.
Nàng không tin Phương Thiếu Lăng lại không muốn ngọc tỷ truyền quốc. Hắn là kẻ biết nặng nhẹ, tuyệt đối sẽ không vì một nữ nhân mà bỏ đi giấc mộng đế vương.
Phương Thiếu Lăng chuẩn xác hạ xuống môi nàng, nụ hôn phớt qua như chuồn chuồn lướt nước. Giọng hắn vẫn bình tĩnh không lộ ra một tia cảm xúc.
- Vì sao ta biết nàng là nữ nàng chưa từng thắc mắc à?
Chuyện bà đỡ kia hắn bịa ra rất chặt chẽ, vụ lở núi là thật, cứu người cũng là thật, có điều người đó chẳng thể tiết lộ tin tức gì đáng giá.
- Không quan trọng, quan trọng là ngươi đã biết.
Hắn gật đầu cười.
- Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên ở Mộc thành, sau đó ta tình cờ nhìn thấy nàng trong đêm hội ở Lệ Châu.
Tế Tuyết ngạc nhiên nhìn hắn, trước đây nàng không rõ rốt cục mình đã sơ hở ở đâu mà hắn lại phát hiện ra, không ngờ kín kẽ bao năm chỉ vì một lần bất cẩn ở Lệ Châu lại gây ra hoạ.
- Chùa Báo Ân hôm ấy đèn hương mờ ảo, nàng mặc áo vàng xuất hiện giữa khung cảnh ấy ban đầu còn làm ta tưởng mình thật sự lạc vào cõi tiên.
Hắn buông lỏng tay nàng.
- Nàng nói đúng, chúng ta không thích hợp, giữa giang sơn và nàng, ta chọn giang sơn.
ptlptl
Tế Tuyết bước đi rất nhanh, nhất quyết không ngoái đầu lại. Ánh mắt của người kia vẫn luôn ở phía sau lưng nàng.
Hắn và nàng hữu duyên vô phận, không thể làm cố nhân, chỉ có thể là khách qua đường.
Trương Bắc Nhạn cùng Tế Tuyết cưỡi ngựa rời khỏi thành An Kì, suốt hai canh giờ cô ta vừa đi vừa kiểm tra kĩ không có người theo dõi liền yên tâm tiếp tục vào một thôn nhỏ trên đường.
Ngựa dừng lại trước cổng một căn nhà bình thường. Tế Tuyết dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Trương Bắc Nhạn.
- Vào đi, phải thay đổi một chút để tránh bị người của Phượng Hoàng Cung nhận ra.
Tế Tuyết gật đầu tỏ ý đã hiểu. Nàng đẩy cửa bước vào bên trong, thân ảnh quỷ mị đứng trong sân hơi động đậy, ánh trăng hôm nay không hiểu sao lại mang sắc đỏ như máu.
Nàng kinh ngạc nhìn người kia. Mặt nạ bạc lấp lánh trong đêm, đôi mắt đỏ rực như máu đang hướng về phía nàng.
- Tế Tuyết, chúng ta lại gặp nhau rồi! –Giọng hắn vẫn như vậy, lạnh lẽo giống như âm thanh của ma quỷ.
Nàng chưa kịp phản ứng lại thì phía sau gáy truyền lên một cơn đau nhức. Trước mặt bất ngờ chỉ còn là một khoảng tối đen tịch mịch.
Phương Thiếu Lăng nói không sai, nàng thực sự đã tự mình tìm đường chết. Trương Bắc Nhạn bắt tay với Trầm Quân lừa nàng, mà nàng thì một chút cũng không nghi ngờ cô ta.
Tự bản thân quyến luyến, dòng hồi ức một khi trở lại thật khó ngừng
Tuyết hoa hồng mai vô định giữa không trung
Chàng quan tâm khiến thiếp cảm động
Nhớ tới sự ôn nhu của chàng, lòng thiếp cũng ửng hồng như đoá mai kia
Kỳ thật thiếp cũng sợ tuyết lạnh đau đớn
Cô ta lại gần Tế Tuyết, bỏ mấy thứ trong tay lên giường, ngượng ngùng nói với nàng:
- Vương gia, lần này ta quả thực là vạn bất đắc dĩ.
Tế Tuyết không trả lời cô ta. Nàng biết rõ khả năng thoát được khỏi đây là không thể. Đừng nói đến Trầm Quân, ngay cả Trương Bắc Nhạn muốn bắt nàng còn dễ hơn bắt một con gà. Nàng không có võ công, tới đây một mình không ai bảo vệ, chẳng thể trách ai được, đều là nàng bất cẩn để người ta lừa.
Trương Bắc Nhạn thấy Tế Tuyết im lặng không đáp thì khó xử định ra ngoài, đúng lúc ấ